Văn mẫu lớp 8: Thuyết minh về trò chơi dân gian gồm dàn ý, cùng 8 bài văn mẫu, giúp những em học viên lớp 8 tìm hiểu thêm, dễ dàng hoàn thiện bài văn thuyết minh trò chơi ô ăn quan, trốn tìm, nhảy dây, ú tim, kéo co, bịt mắt bắt dê, thả diều…

Với 8 bài văn mẫu thuyết minh về trò chơi dân gian được chúng tôi tổng hợp từ những bài văn mẫu hay nhất của những em học viên trên toàn quốc. mong muốn với tài liệu này những em học viên có thêm nhiều tài liệu học tập củng cố kỹ năng và kiến thức trau dồi vốn từ để đạt được kết quả cao trong những bài kiểm tra, bài thi sắp tới đây. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Download.vn:

Đề bài: Em hãy giới thiệu về một trò chơi dân gian quen thuộc của dân tộc Việt Nam.

Thuyết minh về trò chơi dân gian

  • Dàn ý trò chơi dân gian
  • Thuyết minh trò chơi Rồng rắn lên mây
  • Thuyết minh về trò chơi thả diều
  • Thuyết minh trò chơi bịt mắt bắt dê
  • Thuyết minh trò chơi ô ăn quan
  • Thuyết minh trò chơi dân gian nhảy dây
  • Thuyết minh trò chơi dân gian kéo co
  • Thuyết minh trò chơi trốn tìm
  • Thuyết minh trò chơi Ú tim

Dàn ý trò chơi dân gian

a) Mở bài

– Giới thiệu về trò chơi dân gian những bạn sẽ thuyết minh: kéo co, ô ăn quan, nhảy dây, trốn tìm,…

b) Thân bài

* Giải thích khái niệm:

+ Trò chơi dân gian là những hoạt động vui chơi giải trí do quần chúng nhân dân sáng tạo ra và được lưu truyền tự nhiên qua nhiều thế hệ, phản ánh đời sống tinh thần, văn hóa của dân tộc.

+ Trò chơi dân gian là hình thức sinh hoạt xã hội được nhân dân tiếp cận và gắn bó nhiều nhất, ra mắt mọi lúc, mọi nơi, không hạn định về mặt thời gian, không gian.

* Thuyết minh về một trò chơi cụ thể

– Tìm hiểu về nguồn gốc của trò chơi:

+ Trò chơi ra mắt khi nào, lấy cảm hứng từ đâu ?

+ Ngày nay trò chơi có còn phổ biến không hay được lưu giữ tại bảo tàng?

– Nêu những đặc trưng đặc trưng của trò chơi:

+ Số lượng người chơi

+ Độ tuổi thường chơi

+ Thời gian chuẩn bị

+ Thời gian chơi

+ những kỹ năng rất cần thiết

– những dịp tổ chức trò chơi (lễ hội, tranh tài…)

– Đối tượng tham gia trò chơi: độ tuổi, giới tính, …

– Giới thiệu về cách thức chơi và luật chơi

– ý nghĩa sâu sắc của trò chơi dân gian:

+ Giải trí, tạo thú vui cho con người

+ Nét văn hóa truyền thống của dân tộc.

c) Kết bài

– Khẳng định lại ý nghĩa sâu sắc của trò chơi dân gian trong đời sống tinh thần của con người.

Thuyết minh trò chơi Rồng rắn lên mây

Trò chơi dân gian đơn giản mà thú vị, nhưng lại đang bị mai một dần trong xã hội. Chúng ta hãy cùng tìm lại một trò chơi con trẻ: Trò Rồng rắn lên mây.

Muốn chơi Rồng rắn lên mây phải có từ năm bạn trở lên (càng đông càng vui). Một người đứng ra làm thầy thuốc, những người còn sót lại sắp hàng một, tay người sau nắm vạt áo người trước hoặc đặt trên vai của người phía trước. Sau đó toàn bộ bắt đầu đi lượn qua lượn lại như con rắn, vừa đi vừa hát:

Rồng rắn lên mây
Có cây lúc lắc
Hỏi thăm thầy thuốc
Có nhà hay không?

Người đóng vai thầy thuốc reply:

– Thấy thuốc đi chơi ! (hay đi chợ, đi câu cá , đi vắng nhà… tùy ý mà chế ra). Đoàn người lại đi và hát tiếp cho tới khi thầy thuốc reply:

– Có !

Và bắt đầu đối thoại như sau : Thầy thuốc hỏi:

– Rồng rắn đi đâu?

Người đứng làm đầu của rồng rắn reply:

– Rồng rắn đi lấy thuốc để chữa bệnh cho con.

– Con lên mấy ?

– Con lên một

– Thuốc chẳng hay

– Con lên hai.

– Thuốc chẳng hay

Cứ thế cho tới khi:

– Con lên mười.

– Thuốc hay vậy.

Kế đó, thì thầy thuốc đòi hỏi:

+ Xin khúc đầu.

– Những xương cùng xẩu.

+ Xin khúc giữa.

– Những máu cùng me.

+ Xin khúc đuôi.

– Tha hồ mà đuổi.

Lúc đó thầy thuốc phải tìm cách làm sao mà bắt cho được người sau cuối trong hàng.

Ngược lại thì người đứng đầu phải dang tay chạy, cố ngăn cản không cho người thầy thuốc bắt được cái đuôi của tớ, trong lúc đó cái đuôi phải chạy và tìm cách tránh mặt thầy thuốc. Nếu thầy thuốc bắt được người sau cuối thì người đó phải ra thay làm thầy thuốc. Nếu đang chơi giằng co giữa chừng, mà rồng rắn bị đứt ngang thì tạm ngừng để nối lại và tiếp tục trò chơi.

Thuyết minh về trò chơi thả diều

Tuổi thơ chúng ta ai mà không biết trò chơi thả diều, thú vui nhàn nhã của mỗi đứa trẻ ở vùng quê vào trong ngày hè, những cánh diều tuổi thơ sẽ mãi là kỉ niệm mà chúng ta mãi không quên.

Trò chơi dân gian thả diều nơi sản xuất tại Trung Quốc từ hàng nghìn năm trước, du nhập đến việt nam và được nhiều người đón nhận, với mỗi đứa trẻ hình ảnh những cánh diều cao vút trên cánh đồng mênh mông bát ngát đã rất đỗi quen thuộc. Đây cũng là trò chơi bình dị, giải trí của những em khi rảnh rỗi.

Diều được làm từ những vật liệu không giống nhau giấy, vải, nilon, vật liệu bằng nilon được sử dụng nhiều nhất bởi có nhiều màu sắc, kiểu dáng và sử dụng lâu dài. Người chơi diều hoàn toàn có thể chọn nhiều loại không giống nhau dựa theo màu sắc, kiểu dáng. Với trẻ em vùng quê diều làm bằng giấy là lựa chọn thích hợp, đây là loại diều đơn giản dễ làm nhất, chỉ việc sử dụng giấy vở không dùng đến để làm diều.

Cánh diều thông thường thường có hình trăng lưỡi liềm. Khung diều làm bằng tre mềm, có độ căng rất cần thiết. Cánh diều có hình cong, cách làm diều nhìn thì có vẻ dễ nhưng khi bắt tay vào triển khai đòi hỏi sự khéo léo mới cho ra con diều đẹp và đúng cách. Khi chơi người thả diều sẽ dựa vào sức gió để đưa diều lên cao bằng sợi dây dài. Điều kiện gió khi thả phải không quá mạnh mà phải gió nhẹ. Những cánh đồng hoặc khoảng không rộng không vướng vật cản là những nơi thả diều tốt nhất. Vào mỗi buổi chiều những cánh diều bay lên không trung rất đẹp và thơ mộng.

Theo thời gian trò chơi thả diều đã không hề xuất hiện nhiều nữa nhưng đối với những thế hệ trước kia hình ảnh cánh diều tung bay phấp phới trong gió và những đứa trẻ chạy theo nô đùa sẽ mãi là kỉ niệm không thể phai nhòa.

Thuyết minh trò chơi bịt mắt bắt dê

Thuyết minh trò chơi bịt mắt bắt dê
Thuyết minh trò chơi bịt mắt bắt dê

Nét văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam được thể hiện qua rất nhiều hình thức, một trong những hình thức đó là những trò chơi dân gian. Từ xưa đến nay, chúng ta được biết đến với rất nhiều những trò chơi dân gian mang đậm nét truyền thống của dân tộc. Bịt mắt bắt dê được xem là một trong những trò chơi có từ lâu lăm và cực kì độc đáo.

Bịt mắt bắt dê là trò chơi đã xuất hiện từ rất lâu. Ngay từ trong những bức tranh cổ, chúng ta còn lưu lại những hình ảnh về một miền kí ức xưa kia với những cô nàng, cậu bé chơi trò chơi hay những người lớn cùng nhau đứng trong một vòng tròn, bịt mắt để bắt dê. Như chính cái tên của trò chơi này, đây là trò chơi nhiều người cùng tham gia, bịt mắt để bắt được dê. Chúng ta đưa ra câu hỏi tại sao là “bắt dê” chứ không phải bắt một con vật nào khác. Điều này được lí giải bởi loài dê là loài có tính hiền lành, nhút nhát, linh hoạt và rất thích vận động. Chính vì thế, người bắt được nó đòi hỏi phải có sự tinh ý, nhanh nhẹn, thậm chí là cả giải pháp nhất định. Mở mắt để bắt dê đã khó, bịt mắt để bắt được dê lại càng khó khăn hơn. Chính vì thế, đây được coi là trò chơi khá khó khăn nhưng lại cực kì thú vị, hấp dẫn.

Thông thường, theo cách chơi trước kia, đúng nguyên bản của trò chơi, đây là trò chơi thường được tổ chức trong những lễ hội. Với sự tham gia của những người lớn là chủ yếu, đặc biệt là những bạn nam thanh nữ tú tham gia lễ hội. Có hai người chơi chính, họ được bịt mắt để tìm bắt dê. Con dê sẽ được đeo một vật để phát ra được tiếng động giúp cho người tìm dễ nhận biết được. Những người xung quanh không tham gia chơi sẽ đóng vai trò làm khán giả, hò reo cổ vũ người chơi. toàn bộ tạo thành một không khí sôi nổi, sinh động và thú vị của lễ hội. Sau một quãng thời gian nhất định, người chơi phải tìm ra được con dê. Nếu cả hai không tìm được, trò chơi kết thúc và nhường lượt chơi cho những người tiếp theo.

Sau này, trò chơi bịt mắt bắt dê có rất nhiều những biến thể không giống nhau. Có khi là hai hay nhiều người cùng chơi, họ vẫn bịt mắt nhưng điều khác lạ là không tồn tại con dê nào được bắt cả. Một người chơi chính sẽ bắt những người còn sót lại, những người còn sót lại hóa thân thành những chú dê, hoàn toàn có thể phát ra những tiếng động để người chơi chính dễ tìm thấy. Vì thế, với biến thể này, nhiều đối tượng hoàn toàn có thể tham gia chơi, trong cả trẻ em cũng hoàn toàn có thể chơi trò chơi này để rèn luyện tính phán đoán, sự nhanh nhạy và linh hoạt, rèn luyện những giác quan không giống nhau. Cũng chính vì tính phổ biến của trò chơi, bịt mắt bắt dê được tổ chức ở rất nhiều địa điểm, những dịp không giống nhau. Trong nhà trường, những hội thi, những lễ hội đều hoàn toàn có thể tổ chức trò chơi này.

Ngày nay, khi xã hội hiện đại phát triển, khi nhu cầu giải trí, đời sống tinh thần của con người ngày một cao, có rất nhiều những trò chơi hiện đại, tiên tiến ra mắt. Vậy nhưng, những trò chơi dân gian, Trong số đó có trò chơi bịt mắt bắt dê luôn là một phần kí ức của tuổi thơ, luôn là một mảnh kí ức đẹp trong tâm hồn người Việt. Cũng chính vì nét đẹp văn hóa này, chúng ta bắt gặp rất nhiều hình ảnh của trò chơi này trong những tác phẩm nghệ thuật như tranh ảnh hay thơ ca.

Thuyết minh trò chơi ô ăn quan

Thuyết minh trò chơi dân gian ô ăn quan
Thuyết minh trò chơi dân gian ô ăn quan

Ô ăn quan đã có ở Việt Nam từ rất lâu lăm, hoàn toàn có thể nó được lấy cảm hứng từ những cánh đồng lúa nước ở nơi đây. Những mẩu chuyện lưu truyền về Mạc Hiển Tích (vẫn chưa rõ năm sinh, năm mất), đỗ Trạng nguyên năm 1086 nói rằng ông đã có một tác phẩm bàn về những phép tính trong trò chơi Ô ăn quan và đề cập đến số ẩn (số âm) của ô trống xuất hiện trong những khi chơi[1]. Ô ăn quan đã từng phổ biến ở khắp ba miền Bắc, Trung, Nam của Việt nam nhưng những năm gần đây chỉ còn được rất ít trẻ em chơi. Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam có trưng bày, giới thiệu và hướng dẫn trò chơi này.

Theo những nhà nghiên cứu, ô ăn quan thuộc họ trò chơi mancala, tiếng Ả Rập là manqala hoặc minqala (khi phát âm, trọng âm rơi vào âm tiết đầu ở Syria và âm tiết thứ hai ở Ai Cập) có nguồn gốc từ động từ naqala có tức là di chuyển. Bàn chơi mancala đã hiện diện ở Ai Cập từ thời kỳ Đế chế (khoảng 1580 – 1150 TCN). Tuy nhiên còn một khoảng trống giữa lần xuất hiện này với sự tồn tại của mancala ở Ceylon (Srilanka) những năm đầu Công nguyên và ở Ả Rập trước thời Muhammad. Tuy nhiên có những dấu hiệu để nhận định rằng một số dạng mancala lan truyền từ phía Nam Ả Rập hoặc vùng cực Nam của biển Đỏ qua eo biển Bab El Mandeb sang bờ đối diện thuộc châu Phi rồi từ đó xâm nhập lục địa này. Trong những giai đoạn sau, những tín đồ Hồi giáo đã phổ biến mancala sang những miền đất khác cùng với sự mở rộng của tôn giáo và văn hoá.

Bàn chơi: bàn chơi Ô ăn quan kẻ trên một mặt bằng tương đối phẳng có kích thước linh hoạt miễn là hoàn toàn có thể chia ra đủ số ô rất cần thiết để chứa quân đồng thời không quá lớn để thuận tiện cho việc di chuyển quân, vì thế hoàn toàn có thể được tạo ra trên nền đất, vỉa hè, trên miếng gỗ phẳng…. Bàn chơi được kẻ thành một hình chữ nhật rồi chia hình chữ nhật đó thành mười ô vuông, mỗi bên có năm ô đối xứng nhau. Ở hai cạnh ngắn hơn của hình chữ nhật, kẻ hai ô hình bán nguyệt hoặc hình vòng cung hướng ra phía ngoài. những ô hình vuông gọi là ô dân còn hai ô hình bán nguyệt hoặc vòng cung gọi là ô quan.

Quân chơi: gồm hai loại quan và dân, được làm hoặc thu thập từ nhiều vật liệu có hình thể ổn định, kích thước vừa phải để người chơi hoàn toàn có thể cầm, nắm nhiều quân bằng một bàn tay khi chơi và trọng lượng hợp lý để khỏi bị tác động của gió. Quan có kích thước lớn hơn dân đáng kể cho dễ phân biệt với nhau. Quân chơi hoàn toàn có thể là những viên sỏi, gạch, đá, hạt của một số loại quả hoặc được sản xuất công nghiệp từ vật liệu cứng mà phổ biến là nhựa. Số lượng quan luôn là 2 còn dân có số lượng tùy theo luật chơi nhưng phổ biến nhất là 50.

Bố trí quân chơi: quan được đặt trong hai ô hình bán nguyệt hoặc cánh cung, mỗi ô một quân, dân được bố trí vào những ô vuông với số quân đều nhau, mỗi ô 5 dân. Trường hợp không muốn hoặc không thể tìm tìm kiếm được quan thích hợp thì hoàn toàn có thể thay quan bằng phương pháp đặt số lượng dân quy đổi vào ô quan.

Người chơi: thường gồm hai người chơi, mỗi người ngồi ở phía ngoài cạnh dài hơn của hình chữ nhật và những ô vuông bên nào thuộc quyền kiểm soát của người chơi ngồi bên đó.

Mục tiêu cần đạt được để giành thắng lợi: người thắng cuộc trong trò chơi này là người mà khi cuộc chơi kết thúc có tổng số dân quy đổi nhiều hơn thế nữa. Tùy theo luật chơi từng địa phương hoặc thỏa thuận giữa hai người chơi nhưng phổ biến là một quan được quy đổi bằng 10 dân hoặc 5 dân.

Di chuyển quân: từng người chơi khi đến lượt của tớ sẽ di chuyển dân theo phương án để hoàn toàn có thể ăn được càng nhiều dân và quan hơn đối phương càng tốt. Người triển khai lượt đi thứ nhất thường được xác định bằng phương pháp oẳn tù tì hay thỏa thuận. Khi đến lượt, người chơi sẽ dùng toàn bộ số quân trong một ô có quân bất kỳ do người đó chọn trong số 5 ô vuông thuộc quyền kiểm soát của tớ để lần lượt rải vào những ô, mỗi ô 1 quân, bắt đầu từ ô gần nhất và hoàn toàn có thể rải ngược hay xuôi chiều kim đồng hồ tùy ý. Khi rải hết quân sau cuối, tùy tình huống mà người chơi sẽ phải xử lý tiếp như sau:

Nếu liền sau đó là một ô vuông có chứa quân thì tiếp tục dùng toàn bộ số quân đó để rải tiếp theo chiều đã chọn.

Nếu liền sau đó là một ô trống (không phân biệt ô quan hay ô dân) rồi đến một ô có chứa quân thì người chơi sẽ được ăn toàn bộ số quân trong ô đó. Số quân bị ăn sẽ được loại ra khỏi bàn chơi để người chơi tính điểm khi kết thúc. Nếu liền sau ô có quân đã bị ăn lại là một ô trống rồi đến một ô có quân nữa thì người chơi có quyền ăn tiếp cả quân ở ô này … Do đó trong cuộc chơi hoàn toàn có thể có phương án rải quân làm cho người chơi ăn hết toàn bộ số quân trên bàn chơi chỉ trong một lượt đi của tớ. Trường hợp liền sau ô đã bị ăn lại là một ô vuông chứa quân thì người chơi lại tiếp tục được dùng số quân đó để rải. Một ô có nhiều dân thường được trẻ em gọi là ô nhà giàu, rất nhiều dân thì gọi là giàu sụ. Người chơi hoàn toàn có thể bằng kinh nghiệm hoặc tính toán phương án nhằm nuôi ô nhà giàu rồi mới ăn để được nhiều điểm và có cảm giác thích thú.

Nếu liền sau đó là ô quan có chứa quân hoặc 2 ô trống trở lên thì người chơi bị mất lượt và quyền đi tiếp thuộc về đối phương.

Trường hợp đến lượt đi nhưng cả 5 ô vuông thuộc quyền kiểm soát của người chơi đều không tồn tại dân thì người đó sẽ phải dùng 5 dân đã ăn được của tớ để đặt vào mỗi ô 1 dân để hoàn toàn có thể triển khai việc di chuyển quân. Nếu người chơi không đủ 5 dân thì phải vay của đối phương và trả lại khi tính điểm.

Cuộc chơi sẽ kết thúc khi toàn bộ dân và quan ở hai ô quan đã bị ăn hết. Trường hợp hai ô quan đã bị ăn hết nhưng vẫn còn đấy đó dân thì quân trong những hình vuông phía bên nào coi như thuộc về người chơi bên ấy; tình huống này được gọi là hết quan, tàn dân, thu quân, kéo về hay hết quan, tàn dân, thu quân, bán ruộng. Ô quan có ít dân (có số dân nhỏ hơn 5 phổ biến được coi là ít) gọi là quan non và để cuộc chơi không bị kết thúc sớm cho tăng phần thú vị, luật chơi hoàn toàn có thể quy định không được ăn quan non, nếu rơi vào tình huống đó sẽ bị mất lượt.

Ô ăn quan thú vị, dễ chơi đã từng là trò chơi hằng ngày của trẻ em Việt Nam. Chỉ với cùng 1 khoảng sân nho nhỏ và những viên sỏi, gạch, đá là những em nhỏ đã hoàn toàn có thể vui chơi. hoàn toàn có thể thấy dấu ấn của Ô ăn quan trong đời sống và văn học, nghệ thuật:

Thành ngữ: Một đập ăn quan – hàm ý chỉ những hành động đơn giản nhưng tức thì đạt kết quả to lớn.

Trích bài thơ “Chơi Ô ăn quan” của Lữ Huy Nguyên:

Bên rìa hầm trú ẩn
Em chơi ô ăn quan
Sỏi màu đua nhau chạy
Trên vòng ô con con.
Sỏi nằm là giặc Mỹ
Sỏi tiến là quân mình
Đã hẹn cùng nhau thế
Tán bàng nghiêng bóng xanh

Trích bài thơ “Thời gian trắng” của Xuân Quỳnh:

Những ô ăn quan, que chuyền, bài hát
Những đầu trần, chân đất, tóc râu ngô
Quá khứ em đâu chỉ ngày xưa
Mà trong cả hôm nay thành quá khứ

Thuyết minh trò chơi dân gian nhảy dây

Các em bé chơi nhảy
những em bé chơi trò chơi dân gian nhảy dây

Việt Nam ngoài những phong tục tập quán đa dạng, phong phú, nền văn hiến ngàn năm tuổi thì còn có một hệ thống đồ sộ những trò chơi dân gian, đó là những trò chơi được ông cha ta sáng tạo ra trong quy trình sinh hoạt tập thể. Đó là những trò chơi mang tính giải trí, tính xã hội cao chính vì nó không phải là trò chơi cá nhân mà đòi hỏi mọi người triệu tập lại mới hoàn toàn có thể chơi. Vì vậy mà Việt Nam luôn nổi tiếng với bè bạn trái đất bởi tính cố kết xã hội cực kì cao. Tính đoàn kết thể hiện trong nhiều lĩnh vực của đời sống nhưng chỉ việc nhìn qua những khía cạnh nhỏ hơn, thông thường hơn của cuộc sống là hoàn toàn có thể thấy rõ được điều này. Một trong những trò chơi dân gian khá phổ biến ở Việt Nam, đó là trò chơi nhảy dây.

Nhảy dây là một trò chơi dân gian cực kì quen thuộc, đặc biệt là ở những vùng quê, vùng nông thôn ở Việt Nam, giống như trò chơi chi chi chành chành hay chơi xóc hòn thì trò nhảy dây cũng cực kì đơn giản, chỉ việc một sợi dây là mọi người hoàn toàn có thể tham gia. Một trong những đặc trưng riêng biệt của những trò chơi dân gian đó đó là tính xã hội cao. Bởi vậy mà bất kể trò chơi dân gian nào cũng đòi hỏi sự tham gia của cả tập thể, nó giúp gắn kết quan hệ giữa người với người trong một xã hội. Mang tính giải trí cao bởi thời gian lễ hội ra mắt những trò chơi dân gian thường là vào khoảng thời gian nông nhàn trong sản xuất nông nghiệp, vào cuối những mùa vụ, khi những người nông dân đã hoàn thành công tác mùa vụ, đang trong thời gian chờ bước vào mùa vụ mới.

Trò chơi dân gian nhảy dây cũng có thể có rất nhiều phiên bản và nhiều hình thức chơi, bởi ở những nơi không giống nhau thì con người lại có Xu thế chơi những hình thức mà mình cho là thú vị nhất, thích hợp nhất với mình. Trước hết, nói về trò nhảy dây truyền thống, đây đó là trò chơi đòi hỏi sự nhạy bén, tinh ý và sự khéo léo của đôi chân. vì vậy, sợ dây sẽ dùng trong trò chơi dân gian này đó là dây thừng, dây chão, đây đều là những thứ rất giản đơn tìm trong cuộc sống xưa, chính vì nó là thứ dùng để trói, buộc đồ đạc của người nông dân.

Người chơi sẽ gồm có từ năm đến mười người, chia ra làm hai nhóm, một nhóm sẽ đảm nhận nhiệm vụ quất dây, nhiệm vụ này cần phải có hai người, mỗi người đứng ở một đầu của sợi dây, cùng hợp tác hợp tác ăn ý cùng quất sợi dây theo hướng xuôi kim đồng hồ. Nghe có vẻ dễ dàng nhưng nhiệm vụ này đòi hỏi sự nhịp nhàng của bàn tay, sự hợp tác hợp tác ăn ý của đồng đội, bởi nếu một người quất nhanh, một người quất chậm thì sợi dây thừng sẽ bị rối, người chơi sẽ không thể nhảy vào sợi dây được. Sợi dây thừng được quất lên sẽ tạo thành một vòng cung, có nửa đường kính cao hơn đầu một người, bởi chỉ có như vậy người chơi mới hoàn toàn có thể nhảy vào sợi dây, tương tác cùng với nó.

Nhóm còn sót lại sẽ là nhóm người chơi, nhóm này thì hoàn toàn có thể có trên hai người, càng đông càng vui. Nhưng ngược lại, càng đông thì trò chơi càng trở thành khó khăn hơn, bởi đông người sẽ khó trong việc tương tác, nhịp nhàng nhảy. Người chơi sẽ nghe theo nhịp đếm một, hai, ba của người quất dây mà nhảy vào sợi dây, khi sợi dây chạm xuống mặt đất thì người chơi sẽ phải nhảy lên cao, sao cho đôi bàn chân của tớ không làm vướng dây, người nhảy được càng nhiều thì sẽ là người thắng lợi. Trò chơi thú vị hơn ở chỗ, đó đó là không phải từng người nhảy một mà sẽ gồm bốn người nhảy một lượt, hai người bên này, hai người bên kia.

Khi có tín hiệu lệnh để nhảy thì sẽ cùng nhau nhảy vào sợi dây làm sao cho đồng đều nhất, khi có nhiều người cùng nhảy thì sẽ khó hoàn toàn có thể điều khiển đôi chân của tớ hơn, nhưng nếu hiểu ý của đồng đội, nhịp nhàng nhảy lên được thì sẽ cực kì đều đặn, đẹp mắt. Đây cũng là mục đích quan trọng của trò chơi, gắn kết mọi người lại với nhau, sau trò chơi mọi người sẽ hiểu nhau hơn, sẽ hiểu hơn quy trình hợp tác để hoàn thành một nhiệm vụ. Thế mới nói, trò chơi dân gian tuy đơn giản, dễ chơi nhưng lúc nào nó cũng chứa đựng Trong số đó những ý nghĩa sâu sắc nhân văn cao quý của ông cha ta.

Ở những dị bản khác thì trò chơi nhảy dây không phải dùng dây thừng, dây chão để chơi mà dùng một loại dây khác có độ đàn hồi, giãn nở cao hơn, như dây chun, dây nịt… và cùng với đó thì hình thức của trò chơi cũng hoàn toàn khác lạ. thay cho sợi dây được quất cao lên để người chơi hoàn toàn có thể nhảy vào thì trò chơi nhảy dây này sẽ do hai người đứng hai bên, để sợi dây vào chân của tớ, người chơi phải nhảy vào khoảng trống của hai sợi dây, theo nhịp độ là: nhảy vào, xoạng ra, bắt chéo, nhảy vào và nhảy ra. Quan trọng là hoạt động nhảy vào nhảy ra phải ra mắt thật nhanh, không được gián đoạn. Hoàn thành xong một phần thì sẽ có phần thi khó khăn hơn, mà người ta gọi là những bàn, thấp nhất là bàn gối, sau đó đến bàn đùi, bàn hông, bàn nách và cao nhất đó là bàn cổ. Cùng với đó là độ cao ngày càng được nâng lên.

Trò chơi dân gian nhảy dây tuy có nhiều phiên bản, ở mỗi phiên bản thì hình thức chơi có sự khác lạ, nhưng điểm chung đó là sự thú vị ở trò chơi, chính vì nó tôn vinh tính xã hội, tính gắn kết giữa con người với nhau chứ không đơn giản là một trò chơi nhằm mục đích giải trí.

Thuyết minh trò chơi dân gian kéo co

Thuyết minh trò chơi dân gian kéo co
Thuyết minh trò chơi dân gian kéo co

Với đời sống văn hóa của con người Việt nam từ bao đời nay là cực kì phong phú và đa dạng. Trước khi có sự xuất hiện của Internet, những hình thức giải trí trò chơi trực tuyến, những trò chơi dân gian luôn dành được sự yêu thích của rất nhiều người. Một trong những nét đẹp văn hóa ấy là trò chơi kéo co..

Chẳng biết từ lúc nào, trò chơi kéo co đã được phổ biến, len lỏi vào trong đời sống văn hóa giải trí của nhân dân ta. Đây là một trò chơi mang tính đồng đội, tập thể, thích hợp với mọi lứa tuổi, không phân biệt già trẻ gái trai. Trò chơi ấy không chỉ có phổ biến ở vùng đồng quê, nông thôn mà người dân thành phố cũng hoàn toàn có thể tham gia. Đặc biệt trong những dịp lễ hội, thi đua, team building đều không thể có sự vắng mặt của trò chơi kéo co.

Để tổ chức chơi kéo co, người chơi cần chuẩn bị một chiếc dây thừng dài, chắc chắn. Tùy thuộc vào số lượng người chơi để chuẩn bị độ dài của dây cho thích hợp. Phần giữa của sợi dây được buộc dấu bằng vải màu. Cách vạch trung tâm về hai phía khoảng một mét là vạch xuất phát của hai đội. Thông thường, mỗi đội chơi thường có 10-15 người ngang sức ngang tài.

Sẽ có một người được cử ra làm trọng tài, khi tiếng còi cất lên hay có tiếng tín hiệu lệnh, thì cả hai bên phải dồn hết sức mạnh để kéo dây về phía mình. Bên nào kéo phần vải đã được lưu lại trên dây về nhiều hơn thế nữa thì sẽ dành thắng lợi. Khi kéo, cũng có thể có rất nhiều luật lệ được đưa ra cho người chơi, như không được phép nằm, đè lên dây, không được phép gian lận. Thông thường, những đội sẽ có những cách bố trí giải pháp chơi không giống nhau, người đội trưởng thường đứng đầu làm chỗ dựa cho những thành viên. Những tiếng hô vang 1, 2 được vang lên dõng dạc như một biện pháp khích lệ tinh thần cho những thành viên.

Để phân chia thắng bại công minh, trò chơi thường được chia làm 3 vòng tranh tài. Mỗi vòng thi nối dài hoàn toàn có thể chỉ vài giây cho tới vài phút. Trò chơi đòi hỏi sức bền rất lớn, tinh thần đoàn kết của đồng đội. Trong quy trình chơi, tay hoàn toàn có thể dễ bị phồng rộp, đau rát do lực ma sát của dây thừng. Thế nhưng, bỏ qua những mệt mỏi mà cảm giác dành được thắng lợi cũng rất vui vẻ. Trò chơi tuy đơn giản nhưng luôn nhận được sự ủng hộ, hô hào của cả người chơi và những cổ động viên. Mọi người khi tham gia cổ vũ đều hò hét, khua chiêng đánh trống vang dội để tiếp sức mạnh tinh thần cho người chơi.

Trò chơi kéo co được sử dụng qua rất nhiều những dịp lễ hội, trại hè. Như những ngày lễ tại trường học, nhà trường cũng thường tổ chức chơi kéo co cho những bạn học viên, nhằm rèn luyện sức khỏe và tăng tính đồng đội, hợp tác cho những bạn học viên.

Hiện nay, có rất nhiều trò chơi dân gian đã bị thay thế bởi những trò chơi trò chơi hiện đại, lôi cuốn. Thế nhưng, trò chơi kéo co chắc chắn vẫn luôn được yêu mến, giữ gìn bởi những thế hệ về sau.

Thuyết minh trò chơi trốn tìm

Thời xa xưa, khi đời sống tinh thần của nhân dân vẫn chưa được như hiện nay, không hề có tivi, Máy tính xách tay, máy chơi trò chơi,… thì trẻ em dân gian đã nghĩ ra rất nhiều trò chơi dân gian để cùng nhau chơi đùa trong những buổi chiều thông thoáng. Trong số đó có trò chơi trốn tìm, một trò chơi đầy sự sáng tạo và mang đậm màu sắc trẻ thơ.

Trò chơi trốn tìm có từ rất sớm trong đời sống sinh hoạt của người dân Việt Nam. Trò trốn tìm hay còn có một tên thường gọi khác là trò ú tim ở miền trung và trò năm mươi năm mươi ở miền nam. Trong không gian nông nghiệp, nông thôn xưa, những đứa trẻ trong cùng một xã, một làng hoặc một địa phương thường có Xu thế triệu tập lại để cùng nhau chơi vào những buổi chiều hoặc buổi tối. Địa điểm tụ họp thường là ở đầu đình, gốc đa, những nơi ra mắt sinh hoạt văn hóa của một tập thể.

Trò chơi trốn tìm thường được chơi thành từng nhóm đông từ sáu đến hơn chục người, Trong số đó có một người khi oẳn tù xì thua sẽ bị mọi người bịt mắt lại bằng một tấm vải, một chiếc khăn, miễn sao người bị bịt mắt sẽ không nhìn thấy mọi người. Và trong một khoảng thời gian nhất định, đa số là thời gian trong vòng năm mươi giây người bị bịt mắt mới hoàn toàn có thể cởi bỏ khăn vải, cũng trong tầm thời gian ngắn ngủi ấy thì những người còn sót lại sẽ chạy đi tìm chỗ trốn an toàn nhất.

Sau ba mươi giây, người đi tìm sẽ đi xung quanh khu vực mà họ chơi để tìm kiếm những những người khác. Những người bị tìm thấy sẽ bị loại bỏ bỏ khỏi cuộc chơi, nếu như toàn bộ người chơi bị tìm ra thì người đi tìm sẽ sống sót và người thứ nhất bị tìm thấy sẽ tiếp tục thay người đi tìm chơi tiếp. Nếu người đi tìm không phát hiện ra mọi người trốn ở đâu, người đó hoàn toàn có thể hô “tha gà” và người đó sẽ là người đi tìm ở lượt chơi tiếp theo cho tới lúc tìm thấy người thay thế.

Theo luật của trò chơi trốn tìm thì người thứ nhất bị tìm thấy sẽ có khả năng trở thành người đi tìm tiếp theo, nếu sau đó không tồn tại người nào giải cứu, khi ấy người thứ nhất bị tìm thấy sẽ tiếp tục thay thế cho người đi tìm. Chỉ đến người thứ hai, thứ ba và những người sau đó bất ngờ chạy ra tới nơi người tìm mà không bị họ phát hiện thì người thứ nhất bị tìm ra mới thoát cảnh đi tìm. Người đi tìm sẽ tiếp tục trò chơi mới và tìm người lại từ đầu.

Trò chơi trốn tìm thường được chơi vào xế chiều hoặc buổi tối và trong không gian rộng, có nhiều chỗ ẩn nấp, những người đi trốn khó bị tìm ra bởi người đi tìm, trò chơi sẽ hấp dẫn hơn nhiều nếu người đi tìm không thể nào tìm ra nơi những người khác đang ẩn nấp. Những người chơi cũng hào hứng hơn trong việc trốn thật kĩ, không để cho người tìm tìm ra nơi trú ẩn của tớ.

Ai cũng mong muốn mình là người sau cuối bị tìm thấy để hoàn toàn có thể cứu những người đã bị tìm thấy và thắng lợi. Trò chơi dân gian này không những sáng tạo mà còn tạo cảm giác hồi hộp cho người chơi nhưng thường đối tượng tham gia chơi trò chơi này là những đứa trẻ con, chúng rất năng động và sôi nổi. Chính vì thế mà trò chơi trốn tìm trở thành một kí ức đẹp đẽ khi nhớ về tuổi thơ.

Trò chơi trốn tìm Hình như rất phổ biến và trở thành một nét văn hóa ở nông thôn. Giờ đây xã hội tiến bộ, công nghệ ngày một phát triển, trẻ em hiếm khi chơi những trò chơi vận động thể chất như thế mà chúng thường say mê với những trò chơi điện tử,… Thật đáng tiếc nếu trẻ em – những thế hệ sau không được trải qua cảm giác vui sướng, hồi hộp khi chơi trốn tìm – một trò chơi dân gian lí thú.

Chúng ta luôn tin rằng, dù trò chơi điện tử, những chiếc Máy tính xách tay, ipad đầy cái mới lạ hiện nay sẽ chẳng lúc nào làm lu mờ đi những giá trị, những nét đẹp của trò chơi trốn tìm – một thú vui trong đời sống tinh thần người dân Việt lâu lăm.

Thuyết minh trò chơi Ú tim

Trong xã hội xưa, khi mọi điều kiện về sinh hoạt, giải trí còn vẫn chưa phát triển thì trẻ em dân gian đã nghĩ ra rất nhiều trò chơi dân gian để cùng nhau chơi đùa mỗi khi rảnh rỗi. Những trò chơi tuy đơn giản nhưng mang đầy màu sắc sáng tạo, mà hơn hết là những trò chơi đều hết sức trong sáng, thể hiện được tâm hồn trẻ thơ của trẻ em xưa. Hơn nữa trong những khía cạnh nhất định, những trò chơi dân gian còn thể hiện được những nét đặc sắc về văn hóa, về phong tục tập quán của con người xưa. Một trong những trò chơi dân gian độc đáo được trẻ em yêu thích đó đó là trò chơi ú tim.

Trò chơi ú tim xuất hiện từ rất sớm trong đời sống sinh hoạt của người dân Việt Nam. Trò ú tim hay còn có một tên thường gọi khác là trò trốn tìm ( ở miền bắc bộ) và trò năm mươi năm mươi ( ở miền nam). Trong không gian nông nghiệp, nông thôn xưa, những đứa trẻ trong cùng một xã, một làng hoặc một địa phương thường có Xu thế tập chung, tụ họp lại để cùng nhau chơi vào buổi tối. Địa điểm triệu tập thường là ở đầu đình, gốc đa, những nơi ra mắt sinh hoạt văn hóa của một xã hội.

Trò chơi ú tim thường được chơi thành từng nhóm, Trong số đó có một người sẽ bị mọi người bịt mắt lại bằng một tấm vải, một chiếc khăn, miễn sao người bị bịt mắt sẽ không nhìn thấy mọi người. Và trong một khoảng thời gian nhất định, đa số là thời gian trong vòng năm mươi giây người bị bịt mắt mới hoàn toàn có thể cởi bỏ khăn vải, cũng trong thời gian ấy thì những người còn sót lại sẽ chạy đi tìm chỗ trú ẩn.

Sau năm mươi giây, người đi tìm sẽ đi xung quanh khu vực mà họ chơi để tìm kiếm những những người khác. Những người bị tìm thấy sẽ bị loại bỏ bỏ khỏi cuộc chơi, nếu như toàn bộ người chơi bị tìm ra thì người đi tìm sẽ sống sót và người thứ nhất bị tìm thấy sẽ tiếp tục thay người đi tìm chơi tiếp.

Theo luật chơi thì người thứ nhất bị tìm thấy sẽ có khả năng trở thành người đi tìm tiếp theo, nếu sau đó không tồn tại người nào giải cứu cho mình, và khi người thứ nhất bị tìm thấy thì họ dù có ú tim người đi tìm thì cũng không tồn tại hiệu lực. Chỉ đến người thứ hai, thứ ba và những người sau đó bất ngờ chạy ra ú tim người tìm mà không bị họ phát hiện thì người thứ nhất bị tìm ra mới thoát cảnh đi tìm. Người đi tìm sẽ tiếp tục trò chơi mới và tìm người lại từ đầu.

Trò chơi ú tim thường được chơi vào buổi tối và trong không gian rộng, có nhiều chỗ ẩn nấp, vì khi trời tối những người đi ẩn mới không bị tìm ra bởi người đi tìm, trò chơi sẽ thú vị hơn rất nhiều nếu người đi tìm khó khăn trong việc tìm kiếm. Những người chơi cũng hào hứng hơn trong việc ẩn nấp, không để cho người tìm tìm ra vị trí mình đang ẩn. Ai cũng mong muốn mình là người sau cuối bị tìm thấy, vì khi ấy khả năng đảo ngược tình thế rất cao. Và khi ú tim thành công người đi tìm thì coi như trò chơi u tim thành công.

Những người cùng chơi trò ú tim thường là những người cùng xóm , những người cùng trang lứa nên họ chơi cực kì tự nhiên, vui vẻ. Thời gian vào mỗi buổi tối là là không gian riêng của những em nhỏ, đó là khoảng thời gian vui chơi lí thú nhất mà những em không bị quản thúc chặt chẽ của người lớn, không phải đi học, trông em hay làm những công việc nhà khác. những em cùng nhau chơi rất vui vẻ, tuy có người thắng, kẻ thua nhưng vẫn chưa lúc nào xảy ra xích míc, bởi những em suy nghĩ rất đơn thuần, đây là trò chơi, và chỉ khi chơi thật sự, chơi hết mình thì mới có ý nghĩa sâu sắc.

Trò chơi dân gian ú tim tuy có từ rất lâu lăm nhưng nó vẫn tồn tại đến ngày nay, nội dung trò chơi về cơ bản không tồn tại gì thay đổi nhưng hình thức thì có sự thay đổi hài hước, thích hợp với những em hơn. Đó đó là trong tầm thời gian người bị bịt mắt đợi mọi người đi trốn thì sẽ hát bài hát “năm mười mười năm hai mươi, hai năm, ba mươi….cho tới một trăm” khi đếm xong còn hát thêm một câu nữa là “Ông trời có mắt, đi bắt trẻ con cách xa ba bước, chết hết cả đàn” thì mới bắt đầu đi tìm.

Tuy nhiên, trò chơi ú tim chỉ tiếp tục được kế thừa ở những vùng nông thôn nghèo, khi những em thiếu thốn về vật chất hơn so với những bạn khác, đặc biệt là những em không biết nhiều về công nghệ thông tim. Và đó cũng đó là tình trạng đáng buồn hiện nay ở một số trẻ em thành phố.

những em được tiếp xúc sớm với công nghệ hiện đại, do vậy mà trở thành già dặn hơn lứa tuổi của tớ, mất đi nét hồn nhiên ở trẻ thơ. Đáng buồn hơn là những em không biết đến những trò chơi dân gian như ú tim, thậm chí những em còn có tư tưởng chỉ có trẻ con nông thôn mới thêm chơi những trò ấy, trong những khi những em vẫn ở độ tuổi của trẻ con. mong muốn, những trò chơi dân gian thú vị, giàu bản sắc như ú tim sẽ được nhiều người biết đến hơn, để cứu vãn tuổi thơ đang bị công nghệ hóa của những em như hiện nay.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *