Vở chèo Quan Âm Thị Kính nói chung và đoạn trích Nỗi oan hại ông xã nói riêng là vở diễn và trích đoạn Nỗi oan hại ông xã nói riêng là vở diễn và trích đoạn chèo rất tiêu biểu của sân khấu truyền thống. Tác phẩm sẽ được tìm hiểu trong chương trình Ngữ văn lớp 7. 

Download.vn sẽ cung ứng Bài văn mẫu lớp 7: tóm lại vở kịch Quan âm Thị Kính. Mời bạn đọc tìm hiểu thêm nội dung chi tiết dưới đây.

tóm lại vở kịch Quan âm Thị Kính

  • tóm lại vở kịch Quan âm Thị Kính
    • Bài văn mẫu số 1
    • Bài văn mẫu số 2
    • Bài văn mẫu số 3
    • Bài văn mẫu số 4
    • Bài văn mẫu số 5
  • tóm lại đoạn trích Nỗi oan hại ông xã
    • Bài văn mẫu số 1
    • Bài văn mẫu số 2
    • Bài văn mẫu số 3
    • Bài văn mẫu số 4
    • Bài văn mẫu số 5

tóm lại vở kịch Quan âm Thị Kính

Bài văn mẫu số 1

Mãng Ông có con gái là Thị Kính đến tuổi lấy ông xã, song vẫn chưa gả cho ai. Thiện Sĩ, học trò, dòng dõi thi thư, đến xin làm rể. Ông bằng lòng cho họ nên vợ nên ông xã. Ở nhà Thiện Sĩ chăm chỉ học bài, Thị Kính bên cạnh miệt mài vá may. Đến đêm khuya chàng mệt, ngả lưng yên giấc. Nhìn cằm ông xã có chiếc râu mọc ngược, sẵn có dao bén, nàng cầm lấy, định dùng để xén nó đi. Bất ngờ Thiện Sĩ choàng tỉnh thấy thế gạt tay vợ, vùng dậy hét toáng lên thất thần. Mẹ ông xã chạy vào, nghe con trai kể, tưởng là con dâu định giết ông xã, bèn mắng chửi và đuổi về nhà cha mẹ đẻ. Nàng nghĩ thương thân xót phận đành thay dạng nam nhi, xin vào chùa đi tu, được Sư Cụ nhận lời, đặt cho hiệu là Kính Tâm.

Trong làng có Thị Mầu con của một vị trưởng giả giàu sang ở vùng ấy, thấy Kính Tâm Tâm đẹp người tốt nết, liền tìm mọi cách dụ Kính Tâm nhưng bị cự tuyệt. Thị Mầu vốn lẳng lơ đã gian díu với anh Nô rồi có thai bị làng bắt vạ gọi ra tra hỏi, thị chối quanh nhưng về sau lại đổ cho Kính Tâm. Kính Tâm bị oan, bị đuổi ra tam quan (cổng chùa). Thị Mầu đem con bỏ cho Kính Tâm. Nuôi con ròng rã ba năm, rồi nàng “hóa” được lên đài sen trở thành Phật Bà Quan Âm. Nàng viết thư để lại cho đứa trẻ, lúc này mọi người mới làm rõ sự tình.

Bài văn mẫu số 2

Thiện Sĩ, con Sùng ông, Sùng bà, kết hôn cùng Thị Kính, con gái Mãng ông, một nông dân nghèo. Một hôm, vợ ngồi khâu, ông xã đọc sách rồi thiu thiu ngủ bên cạnh. Thấy ông xã có sợi râu mọc ngược, Thị Kính cầm dao khâu toan xén đi. Thiện Sĩ giật mình, bất giác hô hoán lên. Cha mẹ ông xã đổ riệt cho Thị Kính có ý giết Thiện Sĩ, đuổi Thị Kính về nhà bố đẻ.

Bị oan ức nhưng không biết kêu vào đâu, Thị Kính giả trai, vào tu ở chùa Vân Tự, lấy pháp hiệu là Kính Tâm. Thị Mầu, con gái phú ông, vốn tính lẳng lơ, say mê Kính Tâm. Ve vãn Kính Tâm không được, Thị Mầu về nhà đùa ghẹo, ăn nằm với anh Nô là người ở, rồi có thai. Làng bắt vạ. Bí thế, Thị Mầu khai cho Kính tâm. Kính Tâm chịu oan, bị đuổi ra tam quan (cổng chùa). Thị Mầu đem con bỏ cho Kính Tâm.

Trải ba năm, Kính Tâm đi xin sữa từng ngày nuôi con của Thị Mầu. Rồi nàng “hóa”, được lên tòa sen, trở thành Phật Bà Quan Âm. Trước khi “hóa”, Kính Tâm viết thư để lại cho đứa trẻ. Bấy giờ mọi người mới rõ Kính Tâm là con gái và làm rõ được tấm lòng từ bi, nhẫn nhục của nàng.

Bài văn mẫu số 3

Thị Kính là con gái Mãng Ông. ông xã của Thị Kính là Thiện Sĩ. Một hôm, Thị Kính đang ngồi khâu vá. ông xã đọc sách bên cạnh vì mệt quả mà ngả lưng yên giấc. Nhìn thấy có chiếc râu mọc ngược sẵn có dao bén nàng cầm lấy định dùng để xén đi. tự nhiên Thiện Sĩ tỉnh giấc, kêu lên thất thanh. ba má ông xã nghi cho Thị Kính là muốn giết ông xã, toan đuổi về nhà ba má đẻ. Thị Kính bị oan ức, không biết kêu vào đâu liền cải trang thành nam, tìm tới chùa Vân xin đi tu. Thị Mầu con gái phú ông rất lẳng lơ, mê đắm chú tiểu Kính Tâm; ve vãn mãi mà vẫn không được. Sau đó Thị Mầu chửa hoang với anh Nô, kẻ đi đợ. Làng phạt vạ. Thị Mầu vu cho tiểu Kính Tâm. Kính Tâm bị đuổi ra cổng chùa, Thị Mầu trao đứa con hoang cho Kính Tâm. Suốt ba năm ròng rã phải chịu khổ cực. Như vậy bà Thị Kính, tức tiểu Kính Tâm, xuất gia tu Đạo Phật đã đền đáp đầy đủ công ơn cha mẹ, đồng thời lại giúp đời, cứu người. Và trong lúc trà tỳ mọi người đều trông thấy một vầng hào quang ngũ sắc trên bầu trời và trên vầng hào quang là một toà sen nhiều cánh có hình ảnh Bồ Tát Kính Tâm. Qua vở chèo ta cũng cảm nhận được tư tưởng trong Quan Âm Thị Kính là tư tưởng Phật giáo.

Bài văn mẫu số 4

Thị Kính là con gái của Mãng ông. Thị Kính lấy Thiện Sĩ là con trai của Sùng ông, Sùng bà giàu sang. Một đêm khuya, Thiện Sĩ đọc sách rồi nằm lên kỉ thiu thiu ngủ. Thị nhìn thấy một chiếc râu mọc ngược dưới cằm ông xã, bèn lấy con dao khâu xén chiếc râu ấy đi. Thiện Sĩ chợt giật mình choàng thức, hốt hoảng túm lấy con dao hô hoán lên: “Hỡi cha! Hỡi mẹ! Hỡi làng! Đêm khuya khoắt bổng làm sao thấy bất thường!”Thị Kính bị Sùng ông Sùng bà vu cho tội định giết ông xã, rồi đuổi Thị Kính về nhà ba má đẻ.

Đau khổ và bế tắc, Thị Kính cải dạng con trai, vào tu ở chùa Vân Tự, Thị Mầu con gái phú ông rất lẳng lơ, mê đắm chú tiểu Kính Tâm; ve vãn mãi mà vẫn không được. Sau đó Thị Mầu chửa hoang với anh Nô, kẻ đi đợ. Làng phạt vạ. Thị Mầu vu cho tiểu Kính Tâm. Kính Tâm bị đuổi ra cổng chùa, Thị Mầu trao đứa con hoang cho Kính Tâm.

Suốt ba năm trời Kính Tâm lặng lẽ chịu đựng và nhẫn nhục đi xin sữa nuôi con cho Thị Mầu. Trời Phật độ lòng, cho Kính Tâm được hoá thành Phật Bà Quan Âm lên toà sen (cõi Phật). Bấy giờ mọi người mới biết tiểu Kính Tâm là gái và làm rõ lòng nhẫn nhục, đức hi sinh cực độ của Thị Kính.

Bài văn mẫu số 5

Thị Kính là con gái của Mãng ông – một người nông dân nghèo. Nàng kết hôn cùng Thiện Sĩ là con trai của Sùng ông Sùng bà. Một hôm nọ, Thị Kính đang ngồi khâu. ông xã nàng đọc sách rồi thiu thiu ngủ. Thị Kính thấy ông xã có sợi râu mọc ngược liền cầm dao toan cắt đi. Đúng lúc đó, Thiện Sĩ tỉnh dậy, hô hoán lên. ba má ông xã liền đổ cho Thị Kính là định giết ông xã. Nàng hết lời giải thích nhưng không ai nghe. Sùng ông Sùng bà đuổi nàng về nhà mẹ đẻ.

Bị ôn ức, Thị Kính giả trai vào tu ở chùa Vân Tự và lấy hiệu là Kính Tâm. Thị Mầu là con gái của phú ông, vốn tính lẳng lơ, đem lòng say mê Kính Tâm. Ve vãn Kính Tâm không được, Thị Mầu về nhà chòng ghẹo, ăn nằm với người ở là anh Nô, rồi có thai. Làng bắt vạ, Thị Mầu khai là của Kính Tâm. Điều đó khiến Kính Tâm bị đuổi ra khỏi chùa. Thị Mầu đem con bỏ cho Kính Tâm nuôi. Sau ba năm nuôi dưỡng con cho Thị Mầu, nàng được “hóa” lên tòa sen trở thành Phật Bà Quan Âm. Trước đó, nàng đã viết thư để lại cho đứa trẻ thì sự tình mới được rõ ràng.

tóm lại đoạn trích Nỗi oan hại ông xã

Bài văn mẫu số 1

Một đêm, khi Thiên Sĩ mỏi mệt do học hành, thiu thiu ngủ. Thị Kính ngồi quạt cho ông xã thấy dưới cằm ông xã chiếc râu mọc ngược, bèn dùng dao xén đi. Thiện Sĩ giật mình choàng tỉnh, nghĩ rằng Thị Kính có ý đồ giết mình bèn hô hào lên. Cả gia đình nhà ông xã vu cho Thị Kính tội giết ông xã, gọi Mãng ông – cha đẻ nàng sang để nhận con mặc cho Thị Kính ra sức giải thích. Thị Kính trên đường trở về nhà cùng cha thì quyết định từ biệt cha mẹ, giả dạng nam nhi bước đi tu hành.

Bài văn mẫu số 2

Thiện Sĩ, con Sùng ông Sùng bà kết hôn cùng Thị Kính, con gái Mãng ông – một người nông dân nghèo. Một hôm, Thị Kính ngồi khâu áo còn Thiện Sĩ thì ngồi đọc sách rồi thiu thiu ngủ bên cạnh. Thấy ông xã có sợi râu mọc ngược, Thị Kính cầm dao khâu toan xén đi. Thiện Sĩ giật mình tỉnh giấc, hô hoán lên. Cha mẹ ông xã đổ cho nàng là có ý giết hại ông xã rồi đuổi về nhà ba má đẻ.

Bài văn mẫu số 3

Thị Kính là con gái của Mãng ông kết hôn cùng Thiện Sĩ. Một hôm, vợ ngồi khâu vá, ông xã ngồi bên cạnh đọc sách. Khi Thiện Sĩ đang ngủ, Thị Kính thấy ông xã có sợi râu mọc ngược, cho là điều không lành, cầm dan toan xén đi. Bất ngờ Thiện Sĩ choàng tỉnh thấy thế gạt tay vợ, vùng dậy hét toáng lên thất thần. Mẹ ông xã chạy vào, nghe con trai kể, tưởng là con dâu định giết ông xã, bèn mắng chửi và đuổi về nhà cha mẹ đẻ.

Bài văn mẫu số 4

Thị Kính là con gái của Mãng ông – một người nông dân nghèo. Nàng kết hôn cùng Thiện Sĩ là con trai của Sùng ông Sùng bà. Một hôm nọ, Thị Kính đang ngồi khâu. ông xã nàng đọc sách rồi thiu thiu ngủ. Thị Kính thấy ông xã có sợi râu mọc ngược liền cầm dao toan cắt đi. Đúng lúc đó, Thiện Sĩ tỉnh dậy, hô hoán lên. ba má ông xã liền đổ cho Thị Kính là định giết ông xã. Nàng hết lời giải thích nhưng không ai nghe. Sùng ông Sùng bà đuổi nàng về nhà mẹ đẻ.

Bài văn mẫu số 5

Thị Kính là con gái của Mãng ông. Đến tuổi lấy ông xã, Thị Kính được gả cho Thiện Sĩ – con của Sùng ông, Sùng bà. Một hôm, Thị Kính ngồi khâu vá. Thiện Sĩ ngồi đọc sách bên cạnh vì mệt quá mà thiu thiu ngủ. Thị Kính thấy ông xã có sợi râu mọc ngược, cho là không tốt, sẵn con dao trong tay,định xén đi. Ngờ đâu Thiện Sĩ tỉnh dậy, hiểu lầm vợ và la toáng lên. Sùng ông, Sùng bà vốn không ưa Thị Kính có xuất thân nghèo khó, bần hàn, liền vu oan cho Thị Kính có ý giết ông xã. Mặc cho Thị Kính đã hết lời khẩn xin, Sùng ông gọi Mãng ông sang để đuổi Thị Kính về. Sau khi làm cho hai bố con phải nhục nhã, khổ sở, hai vợ ông xã bỏ vào trong nhà để mặc hai bố con ôm nhau khóc rồi đi về. 

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *