Dàn ý phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài gồm 4 mẫu dàn ý chi tiết và sơ đồ tư duy. Qua đó giúp những bạn nhanh gọn biết cách xây dựng dàn ý, tránh được tình trạng xa đề, lạc đề để viết bài văn hoàn chỉnh, xúc tích.

Phân tích người đàn bà làng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa để thấy được một người mẹ giàu đức hi sinh và thấu hiểu lẽ đời. Một phụ nữ vẫn giữ được vẻ đẹp truyền thống của người Á Đông là biết nhẫn nhịn, biết hi sinh bản thân vì gia đình, anh xã con. Ngoài ra những bạn xem thêm thêm một số bài văn hay khác tại phân mục Văn 12.

Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài chi tiết nhất

  • Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài 
    • Dàn ý chi tiết số 1
    • Dàn ý chi tiết số 2
    • Dàn ý chi tiết số 3
    • Dàn ý chi tiết số 4
  • Sơ đồ tư duy phân tích người đàn bà hàng chài
  • Bài văn mẫu phân tích người đàn bà hàng chài

Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài

Dàn ý chi tiết số 1

I. Mở bài

  • Giới thiệu Nguyễn Minh Châu
  • Giới thiệu truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa
  • Giới thiệu nhân vật người đàn bà hàng chài

II. Thân bài

1. Tên tuổi

  • vô danh cụ thể, gọi phiếm định “người đàn bà hàng chài”, “mụ”.
  • Chỉ là một người vô danh như bao người đàn bà vùng biển khác, nhưng số phận con người ấy lại được tác giả triệu tập thể hiện và được người đọc quan tâm nhất trong truyện ngắn này.

2. Vóc dáng ngoại hình

  • Thô kệch, rỗ mặt, lúc nào cũng xuất hiện với “khuôn mặt mệt mỏi”- đó là hình ảnh một con người lam lũ, mất hết sinh lực, thú vui, sức sống.
  • Nghèo khổ, nhọc nhằn (lưng áo bạc phếch)
  • Mặc cảm, tự ti ( dáng vẻ lúng túng)

=> Nhà văn thể hiện nỗi xót thương cho số phận con người ngay trong những khi mô tả ngoại hình, dáng vẻ của nhân vật.

3. Số phận đau khổ, xấu số

*Chuyển ý:

Nguyễn Minh Châu không những dừng lại ở vẻ ngoài của nhân vật mà ngòi bút thấm đẫm tinh thần nhân đạo của ông đã lách thật sâu để khám phá cho được cái mạch ngầm hiện thực về số phận xấu số của người đàn bà hàng hàng.

  • Một người đàn bà xấu số, nhẫn nhục chịu đựng (người đàn bà bị đánh)
  • Người đàn bà chịu những nỗi đau khổ anh xã chất: mệt mỏi sau những đêm thức trắng kéo lưới, chịu đựng những trận đòn của anh xã, nơm nớp lo sợ con cái bị tổn thương khi phải chứng kiến cảnh bạo lực gia đình.

4. Vẻ đẹp tâm hồn và tính cách.

* Chuyển ý:

-xem thêm chuyển ý sau:

Đằng sau cái vóc dáng thô kệch ấy, đằng sau cái vẻ ngoài rách rưới rưới ấy, đằng sau cái hành động nhẫn nhịn ấy người đọc còn nhận thấy vẻ đẹp tâm hồn, tính cách khuất lấp của người đàn bà hàng chài này.

– Chuyển ý hay hơn:

Nếu bạn đọc từng yêu nhân vật nữ trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu thì sẽ thấy không ở đâu yếu tố “thiên nữ tính” lại thăng hoa tuyệt vời ở người đàn bà rách rưới rưới này.

a. Vẻ đẹp của một người từng trải sâu sắc: đẹp nhất nhưng đặc biệt nhất

  • Nguyên nhân vũ phu của người anh xã: do hoàn cảnh ép buộc chứ không phải thực chất
  • Người đàn bà hàng chài cần một người đàn ông trên thuyền để chèo chống khi phong ba bão táp ùa đến.
  • Từ khi có Đảng, nhà nước cuộc sống còn bất cập: không hợp lý, không hợp lòng dân.

b. Vẻ đẹp khoan dung, nhân hậu, độ lượng: thiên chức của người phụ nữ.

  • Chị tự nguyện cho anh xã đánh, không kêu, không chống trả, không chạy trốn -> Một kẻ ngu muội chìa lưng cho anh xã đánh (cái nhìn từ xa)
  • Nhìn vào tấm lưng bạc phếch (nhìn vào cái nghèo nàn, đau khổ), ông ta thương vợ nên ông ta đánh vợ => biểu lộ tiêu cực.
  • Chị không trách anh xã mà kéo tội lỗi về phía mình (vẻ đẹp nhân hậu của người phụ nữ Việt Nam)
  • Chị chấp thuận những trận đòn như một cách giải tỏa những bức bách, u uất trong lòng người anh xã -> hi sinh cao quý, chị hiểu anh xã mình
  • Chị thấy trong chuyện này mình là người có lỗi.

c. Vẻ đẹp tình mẫu tử thiêng liêng

– “Người đàn bà hàng chài chúng tôi sống cho con chứ không phải sống cho mình”

-> Người mẹ này vừa thương con cực kì, khi vô tình để thằng bé Phác nhìn thấy cảnh trái ngang -> vừa đau đớn, vừa xấu hổ

– Van nài đứa con, ôm chầm lấy nó -> sợ nó hành động khù khờ với bố nó.

– Khi nhắc đến cảnh hòa thuận trên thuyền, chị hạnh phúc khi “ngồi nhìn đàn con chúng nó được ăn ngon”, “khuôn mặt xám xịt của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười”

III. Kết bài

Cảm nghĩ của tôi về nhân vật.

Xem thêm: Phân tích hình tượng người đàn bà làng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa

Dàn ý chi tiết số 2

a) Mở bài

  • Nguyễn Minh Châu là một trong số “những nhà văn mở đường tài hoa và tinh anh nhất”. Ông luôn thiết tha truy tìm những hạt ngọc ẩn giấu nơi bề sâu tâm hồn.
  • Chiếc thuyền ngoài xa in trong tập Bến quê, tác phẩm mang đến cái nhìn đúng đắn về cuộc sống và con người.
  • Tác giả đã tìm thấy một trong những hạt ngọc ẩn giấu ấy trong tâm hồn người đàn bà hàng chài.

b) Thân bài

* Hiện thân cho nỗi thống khổ của người phụ nữ làm nghề chài lưới

– Ngoại hình xấu xí, “trạc ngoài 40 tuổi, thân hình cao lớn, thô kệch”, “khuôn mặt với những nốt rỗ chằng chịt”, “cũng vì xấu, trong phố không ai lấy”.

– Nghèo túng, đông con, thuyền chật:

  • Khi biển động, không thể đi biển: cả gia đình ăn xương rồng chấm muối. Đó là nỗi khổ vật chất và tinh thần.
  • Lưng áo bạc phếch, mặt mệt mỏi, tái ngắt, Hình như đang buồn ngủ. Đó là kết quả của chuỗi ngày dài đối diện với hiểm nguy, đói khát.
  • Trải qua nhiều lần sinh nở, “có một sắp con trên dưới 10 đứa”.
  • Không gian sống lại là con thuyền lưới vó chật hẹp.

– Bị hành hạ vũ phu, thường xuyên: gã anh xã lấy việc lấy vợ làm phương thức giải tỏa uất ức “trút cơn giận… người đàn bà”, “”3 ngày một trận nhẹ, 5 ngày một trận nặng”.

  • Người đàn bà chịu đau đớn về mặt thân xác nhưng chị ta không kêu van, chạy trốn.
  • Chịu nhục nhã về tâm hồn: bị hành hạ bởi người mình yêu thương, làm tổn thương tâm hồn những đứa con nhỏ của bà. Đau đớn khi thằng Phát nhìn thấy cảnh tượng.

=> Người đàn bà là hiện thân cho kiếp người xấu số bị cái đói khổ, cái ác và số phận đen đủi dồn đến chân tường.

* Vẻ đẹp tiềm tàng của người đàn bà làng chài

Sự bao dung, độ lượng, vị tha

+ Có cái nhìn bao dung với người anh xã mình:

  • Thấy người đàn ông đáng thương, đáng được cảm thông “lão anh xã tôi khi ấy… hiền lành, không khi nào đánh đập tôi”; trốn đi lính ngụy, chính cuộc sống nghèo khổ đã biến anh ta thành kẻ ác (hoàn toàn có thể so sánh với cái nhìn của Phác, Phùng, Đẩu).
  • Luôn coi anh xã là người bạn đời thân thiết: cùng chèo chống con thuyền trong lúc phong ba, cùng nuôi con, mưu sinh trong cõi đời cơ cực,…

+ Nhận mọi lỗi về tôi: “cái lỗi đúng là đám đàn bà chúng tôi…”, “giá tôi đẻ ít đi”

+ Chắt chiu, nâng niu, trân trọng hạnh phúc: “vả lại trên thuyền cũng đều có những lúc vợ anh xã, con cái hòa thuận, vui vẻ,…”

Một người mẹ giàu đức hi sinh, lòng thương con vô hạn

  • Coi việc mình bị hành hạ, chịu đói khổ là lẽ đương nhiên, là vì hạnh phúc con cái: “đàn bà trên thuyền chúng tôi … đất được”.
  • Muốn nuôi con khôn lớn nên chịu đựng hành hạ để ở cùng những con. thú vui nhỏ nhoi, tội nghiệp: “vui nhất là khi thấy chúng được ăn no”

Thâm trầm, sâu sắc, thấu hiểu lẽ đời:

  • nhận thấy sự ngây thơ, đơn giản trong suy nghĩ của nghệ sĩ Phùng và chánh án Đẩu: “những chú không phải người làm ăn… lam lũ”, theo người đàn bà, hai người họ thiếu sự từng trải, quen nhìn đời qua sách vở.
  • Người đàn bà xấu xí thất học ấy giúp người có học thức như Đảu và Phùng hiểu được nguyên nhân mình không bỏ anh xã: muốn nuôi con khôn lớn “cần phải có người đàn ông… chục đứa”
  • Lặng lẽ kín đáo: toàn bộ những vẻ đẹp của chị ta đều không được bộc lộ ra phía bên ngoài.

=> Người đàn bà không những là hiện thân cho nỗi thống khổ mà là hiện thân cho vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ.

* Đặc sắc nghệ thuật

  • Cốt truyện hấp dẫn
  • Nghệ thuật khắc họa nhân vật
  • Xây dựng tình huống truyện độc đáo
  • Giọng điệu chiêm nghiệm, suy tư, trăn trở
  • Sử dụng ngôn ngữ linh hoạt, sáng tạo

c) Kết bài

  • Khái quát ý nghĩa sâu sắc của nhân vật người đàn bà hàng chài
  • Nêu cảm nhận riêng của em.

Xem thêm: Cảm nhận nhân vật Người đàn bà làng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa

Dàn ý chi tiết số 3

1. Mở bài

Giới thiệu nhà văn Nguyễn Minh Châu và tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa và nhân vật người đàn bà làng chài.

2. Thân bài

– Ngoại hình: Trạc ngoài bốn mươi, thân hình cao lớn với những đường nét thô kệch, mặt rỗ. Khuôn mặt mệt mỏi sau những đêm thức trắng, tấm lưng bạc phếch, rách rưới rưới, nửa thân dưới ướt sũng.

Sinh nhiều con, cuộc sống túng quẫn, lão anh xã trở thành hung bạo đánh đập vợ để trút giận.

– Tính cách, phẩm chất:

  • Nhẫn nhục, chịu đựng: Thường xuyên bị anh xã đánh bằng roi mây một cách tàn nhẫn “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng” nhưng chị không hề khóc than, không cầu xin cũng không chống trả.
  • Khi đứng trước quan tòa, vị chánh án khuyên bà bỏ anh xã, bà cầu xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”.

→ Bà cam chịu, nhẫn nhịn vì con, muốn con có một gia đình và nuôi chúng nó khôn lớn.

– Giàu tình yêu thương:

Sự cam chịu, nhẫn nhịn của bà bắt nguồn từ tình yêu thương con vô bờ bến. Thương con, chị không muốn con chứng kiến cảnh bạo hành nên xin anh xã đánh trên bờ, gửi thằng Phác lên rừng, chị cảm thấy có tội với nó khi vì thương chị mà nó hận bố nó.

– Vị tha, bao dung:

  • Bị người anh xã đánh đập mà bà vẫn không hề căm giận, oán trách hay muốn trả mối hận. Thậm chí bà còn biết ơn người đã cùng bà chèo chống con thuyền trách nhiệm để nuôi con.
  • Bà nhận mọi lỗi lầm về tôi, bà nghĩ sự hung bạo của anh xã cũng vì bà mà ra.

– Thấu hiểu lẽ đời:

Bà ý thức được thiên chức của người phụ nữ và quy luật ngàn đời của tạo hóa: “Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con và nuôi con cho tới khi khôn lớn”.

• Đánh giá chung

  • Người đàn bà là chân dung thành công của Nguyễn Minh Châu, để lại ấn tượng mạnh trong lòng mọi người.
  • Người đàn bà là hình tượng nghệ thuật đầy ám ảnh mà Nguyễn Minh Châu muốn truyền tải tư tưởng nhân đạo qua tác phẩm.

3. Kết bài

Khái quát lại nội dung và giá trị nghệ thuật của nhân vật cũng như tác phẩm tác phẩm; đồng thời nêu vai trò, vị trí của tác phẩm trong nền văn học.

Xem thêm: Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa

Dàn ý chi tiết số 4

a. Mở bài

Giới thiệu tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” và nhân vật người đàn bà

b. Thân bài

– tên thường gọi, ngoại hình:

  • không tồn tại tên riêng → Chị cũng như những người đàn bà ở vùng biển khác nhỏ xíu, bình thường, vô danh.
  • Trạc ngoài bốn mươi, cao lớn với những đường nét thô kệch, rỗ mặt, mặt tái ngắt, Hình như đang buồn ngủ → Người đàn bà lam lũ, vất vả, nhọc nhằn với cuộc sống mưu sinh trên biển.

– Số phận: thảm kịch, xấu số vì ngoại hình xấu xí, nghèo khổ, phải chịu những trận đòn roi từ người anh xã.

– Vẻ đẹp tâm hồn:

+ Vị tha, bao dung: Chị hiểu được nguyên nhân mà người anh xã trở thành vũ phu như vậy và đồng cảm, cam chịu để anh xã đánh. Chị nhận hết lỗi về tôi

+ Giàu đức hi sinh và tình yêu thương con:

  • Chị không muốn những con phải chứng kiến cảnh người anh xã đánh mình nên chị xin lên bờ đánh; khi thằng Phác nhìn thấy cảnh bố đánh mẹ và giằng được chiếc thắt lưng từ người bố thì chị đã ôm chầm lấy nó để tránh cho con sự tổn thương.
  • Chị cảm thấy vui nhất lúc đàn con được ăn no.

+ Chị hiểu hoàn cảnh của tôi, hiểu lẽ đời, hiểu lòng tốt của Phùng và Đẩu nhưng lòng tốt ấy lại không thể áp dụng trong trường hợp của chị.

→ Người đàn bà hàng chài đã mang đến cho Phùng và Đẩu một cách nhìn nhận thực tiễn hơn và bao quát hơn.

c. Kết bài

Cảm nhận về nhân vật người đàn bà trong “Chiếc thuyền ngoài xa”.

Xem thêm: Phân tích tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Sơ đồ tư duy phân tích người đàn bà hàng chài

Bài văn mẫu phân tích người đàn bà hàng chài

Trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của nhà văn Nguyễn Minh Châu, nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho người đọc là người đàn bà làng chài – người phụ nữ vô danh với tấm lòng bao dung, vị tha, đức hi sinh .

Truyện được kể lại qua lời của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng, một người lính vừa bước ra từ trận chiến tranh nhiều đau thương mất mát. Phùng được dịp trở về chiến trường xưa để chụp một bức tranh cảnh biển theo lời đề nghị của trưởng phòng. Tại đây anh đã phát hiện ra một bức tranh cảnh biển có một không hai: “trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù..toàn bộ khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới..toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa”. Cảnh đẹp ấy khiến cho người nghệ sĩ Hình như vừa “khám phá thấy cái chân lí của sự hoàn thiện”. Nhưng đằng sau chiếc thuyền đẹp như trong mơ ấy lại là một cảnh tượng phũ phàng: người anh xã vũ phu, thô bạo hành hạ người đàn bà bằng những trận đòn thù, người đàn bà nhẫn nhục chịu đựng . Phùng từ sung sướng đến ngạc nhiên, sững sờ sửng sốt. Nghịch cảnh ấy khiến lòng anh tan vỡ.

Xuyên suốt toàn bộ mẩu chuyện, hầu như người đọc không hề được biết đến tên thường gọi của người đàn bà tội nghiệp ấy, Nguyễn Minh Châu đã gọi một cách phiếm định: khi thì gọi là người đàn bà hàng chài, lúc lại gọi mụ, khi thì gọi chị ta…. Không phải nhà văn “nghèo” ngôn ngữ đến độ không thể đặt cho chị một chiếc tên mà Hình như đằng sau cách gọi phiếm định ấy đã hé mở một cuộc đời ngang trái, một số phận bị vùi dập giữa cuộc sống bộn bề lo toan.

Hình như cuộc sống chẳng có gì đáng nói nhưng trong chị lại chứa nhiều điều kì diệu khiến người khác phải suy nghĩ. Người đàn bà trạc ngoài 40, hình dáng thô kệch, rỗ mặt, khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và gợi ấn tượng người đàn bà xấu xí, mệt mỏi Hình như đang buồn ngủ. Và cuộc đời nhọc nhằn, lam lũ, vất vả, đau khổ làm cho diện mạo chị đã xấu giờ trở thành thô kệch.

Qua mẩu chuyện ở tòa án huyện người đọc hiểu hơn sự xấu số trong cuộc đời chị. Hình như mọi sự xấu số của cuộc đời đều trút cả lên chị, xấu, nghèo khổ, lam lũ, lại phải thường xuyên chịu những trận đòn roi của người anh xã vũ phu, tổn thương, đau xót cho những con phải nhìn cảnh bố đánh mẹ… Cái xấu đã đeo đuổi chị như định mệnh, suốt từ khi còn nhỏ. Có mang với cùng một anh hàng chài, đến mua bả về đan lưới, rồi thành vợ anh xã. Cuộc sống mưu sinh trên biển cực nhọc, vất vả, lam lũ, bấp bênh. Gia đình nghèo lại còn đông con, thuyền thì chật,…

Bị anh xã thường xuyên đánh đập, hành hạ: ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng. Cứ khi nào lão thấy khổ quá là lại xách chị ra đánh, như là để trút giận, với lời lẽ cay độc” Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết hết đi cho ông nhờ”. Khi bị đánh chị không hề kêu một tiếng, không chống trả, không tìm cách chạy trốn mà coi đó là một lẽ đương nhiên. Người đàn bà ấy nhẫn nhục, cam chịu, thầm lặng chịu đựng mọi đau đớn toàn bộ vì những đứa con.

Người đàn bà đã nhẫn nhục, cam chịu. Chị không muốn đàn con phải nhìn thấy cảnh cha đánh mẹ. Chị xin anh xã lên bờ mà đánh khi con lớn. Chị xót xa đau đớn khi phải chứng kiến cảnh thằng Phác đánh cha: “như một viên đạn bắn vào người đàn ông và hiện nay đang xuyên qua tâm hồn người đàn bà, và làm rỏ xuống những dòng nước mắt…’

Người đàn bà ấy là người sâu sắc và thấu hiểu lẽ đời. Cái sự thâm trầm trong thấu hiểu lẽ đời Hình như chị chẳng khi nào để lộ rõ rệt ra phía bên ngoài. Chị coi việc mình bị đánh đó như một phần đã rất quen thuộc của cuộc đời mình, chị chấp thuận, không kêu van, không trốn chạy. Khi được đề nghị giúp đỡ thì : “Xin những chú lượng tình cho cái sự lỗi thời”; “Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”.

Chị ý thức được thiên chức của người phụ nữ :”Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con và nuôi con cho tới khi khôn lớn”. Trong cuộc mưu sinh đầy cam go: thuyền ở xa biển, cần một người đàn ông khỏe mạnh, biết nghề. Sự rất cần thiết của việc có người đàn ông làm chỗ dựa, để chèo chống khi phong ba bão táp, cùng nuôi dạy những con: ” Đàn bà trên thuyền chúng tôi phải sống cho con, không thể sống cho mình như trên đất được”. Chị ” phải sống cho con chứ không thể sống cho mình”.

Có thấu hiểu được như vậy chúng ta mới hiểu hết tình cảm, tấm lòng của người đàn bà xấu số. Bởi nếu hiểu sự việc một cách đơn giản chỉ việc yêu cầu người đàn bà bỏ anh xã là xong. Nhưng nhìn vấn đề một cách thấu suốt thì suy nghĩ và cách xử sự của người đàn bà là không thể khác được. Nguyên nhân sâu xa của sự cam chịu đúng là tình thương con vô bờ bến của chị.

Người đàn bà ấy còn là người giàu lòng vị tha. Chị thấu hiểu nguyên nhân vì sao anh xã lại trở thành như thế. Chị hiểu được trước đây anh xã vốn là anh con trai cục tính nhưng hiền lành, cũng nghĩ cho vợ con nhưng rồi cuộc sống mưu sinh khổ nhọc làm cho anh tha hóa. hoàn toàn có thể chúng ta không chấp thuận cho hành vi tội lỗi của ông nhưng chúng ta phần nào cảm thông cho ông.

Đặc biệt ở người đàn bà là chị cũng đã vẫn giữ trong tâm hồn mình ngọn lửa của hy vọng, của niềm tin để thắp lên hạnh phúc mỏng mạnh: Trong khổ đau triền miên, người đàn bà ấy vẫn chắt lọc được những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi : “..vui nhất là lúc ngồi nhìn con tôi chúng nó được ăn no”; “ trên chiếc thuyền cũng đều có những lúc vợ anh xã con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ”.

Đằng sau sự nhẫn nhục ấy là bản năng tồn tại mãnh liệt và một tấm lòng yêu thương đáng thương. Người đàn bà hàng chài vừa lam lũ, chất phác, có tình thương con vô bờ bến, vừa luôn mang nỗi đau, vừa có cái thâm trầm trong việc thấu hiểu những lẽ đời. Thấp thoáng trong người đàn bà ấy là bóng dáng của biết bao phụ nữ Việt Nam nhân hậu, bao dung, giàu lòng vị tha và đức hi sinh.

Gấp trang truyện lại người đọc còn mãi ám ảnh bởi những câu hỏi: Cuộc đời người đàn bà ấy rồi sẽ kết thúc ra sau? Những đứa con tội nghiệp của bà có được cuộc sống hạnh phúc? Đó là những vấn đề nhà văn vẫn vẫn chưa đưa ra lời giải đáp. Câu trả nằm trong cuộc sống, hành động của mỗi người chúng ta . Điều đó nói lên giá trị của tác phẩm và tầm vóc to lớn của nhà văn Nguyễn Minh Châu trong văn xuôi Việt Nam hiện đại.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *