Phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài Tôi yêu em để thấy được những thổ lộ tâm tình của người con trai khi đối diện tình nhân. 

Tôi yêu em là bài thơ tình hay nhất, đậm đà ý vị nhất của Puskin, sáng tác năm 1829. Bài thơ đã được phổ nhạc thành ca khúc, được đánh giá là tác phẩm hoàn hảo nâng tầm vóc Puskin lên đài vinh quang thi ca Nga. Vậy tiếp về sau là dàn ý và 4 bài văn mẫu, mời những bạn cùng theo dõi bài viết dưới đây.

Tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài Tôi yêu em

  • Dàn ý tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em
  • Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 1
  • Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 2
  • Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 3
  • Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 4

Dàn ý tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em

1. Mở bài

  • Từ xưa đến nay tình yêu luôn là một trong những đề tài rất được quan tâm trong thi ca nhạc họa.
  • Puskin, người được mệnh danh là “mặt trời của thi ca Nga” cũng không ngoại lệ, một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông viết về đề tài tình yêu đúng là bài thơ Tôi yêu em.

2. Thân bài

­* Tác giả, tác phẩm:

– Pu-skin (1799-1937) là một nhà thơ lỗi lạc không chỉ có của riêng mình nước Nga mà còn là của toàn trái đất, là người đã mở ra một thời đại rực rỡ cho nền văn học Nga, đặt nền móng cho văn học hiện thực Nga thế kỷ XIX.

– Chủ đề xuyên suốt những tác phẩm của Puskin là một tâm hồn Nga khao khát tình yêu và tự do được thể hiện bằng tiếng nói Nga trong sáng và thuần khiết.

– Tôi yêu em là bài thơ tình nổi tiếng của toàn nhân loại, khơi nguồn từ mối tình với nàng A.A. Ô-lê-nhi-na, người mà mùa hè năm 1829 ông cầu hôn nhưng bị từ chối.

* 4 câu thơ đầu: Những xích míc giằng xé trong tâm hồn của người thi sĩ, trước một mối tình đơn phương tan vỡ.

– Hai câu thơ đầu:

  • Puskin giãi bày tình yêu sâu sắc của tôi bằng những từ ngữ cực kì giản dị, nhưng chân thành “Tôi yêu em: đến nay chừng rất có thể/Ngọn lửa tình không hẳn đã tàn phai”.
  • Đó là thứ tình cảm thủy chung, vững bền chứ không phải là sự bồng bột của tuổi trẻ, điều đó được minh chứng bởi trải nghiệm của thời gian.

– Hai câu thơ sau:

  • Là tiếng nói mạnh mẽ, dứt khoát đầy lý trí. Thâm tâm thi sĩ đang mách bảo, thúc giục ông phải dập tắt đi cái tình yêu đang bốc cháy, đang âm ỉ tồn tại chỉ chờ thời mà bốc lên dữ dội trong trái tim tác giả.
  • Ông mong muốn người mình yêu được thoải mái, không bị gánh nặng bởi tình yêu của tôi, thế nhưng sâu thẳm trong tâm hồn ông là sự đau đớn khôn nguôi khi buộc phải từ bỏ tình yêu mà ông hằng trân quý.

– Hai câu thơ tiếp “Tôi yêu…lòng ghen”:

  • Những cảm xúc hết sức tiêu cực, là sự đau khổ, giày vò đầy vô vọng của một tình yêu lặng lẽ, không hồi đáp. Nhân vật trữ tình đã phải trải qua đủ những cảm xúc trong tình yêu.
  • Điệp khúc “Tôi yêu em” lại một lần nữa vang lên, dai dẳng và bền chắc, kéo do đó là những cảm xúc đó là những lúc hồi hộp, rụt rè khi đứng trước người mình yêu, rồi có những lúc phải đau đớn, “hậm hực lòng ghen”.

– Hai câu cuối: Lý trí của người thi sĩ lại thức dậy, gạt bỏ hết những cảm xúc tiêu cực, tiến đến sự cao thượng trong tình yêu.

  • Niềm cảm xúc của tác giả trở thành êm đềm, không hề mãnh liệt và tiêu cực, lúc này đây tình yêu của ông lại trở về với những cảm xúc sâu nặng “chân thành, đằm thắm”.
  • Câu thơ cuối là lời chúc phúc cho tình nhân đầy cao thượng.

3. Kết bài

  • Nội dung: Nỗi đau buồn trong sáng trong tình yêu của một tâm hồn cao thượng, là bài học về cách ứng xử trong tình yêu.
  • Nghệ thuật: Ngôn ngữ trong sáng, giản dị, nhịp thơ giàu nhạc điệu, cấu tứ của bài thơ cũng rất mạch lạc, lô gic trôi chảy đem lại những xúc cảm chân thực, dạt dào.

Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 1

Bài thơ Tôi yêu em là một bài thơ tình đặc sắc của Puskin. Ta tìm gặp ở bài thơ tâm hồn Nga, tính cách Nga, hồn thơ Nga sôi nổi, đằm thắm, ngọt ngào.

Tôi yêu em đến nay chừng rất có thể
Ngọn lửa tình không hẳn đã tàn phai.

Ghi nhận sự có mặt của câu thơ đầu là hình ảnh của chủ thể trữ tình. Nó không bằng một chiếc tên cụ thể nào hết, mà là em và tôi. Nhân vật tôi ư? Không rất cần thiết phải nghi vấn, là người khác hay tác giả. Thống nhất nhưng không đồng nhất. Thơ trữ tình luôn lưu ý ta về đặc trưng này. Và em nữa, cũng như tôi vậy thôi. Chỉ có điều em và tôi là hai trong một chính thể. Tôi yêu em, vâng, tôi đã yêu, yêu say đắm, yêu vô vọng và cuồng nhiệt. Em không biết ư? Nó vẫn chưa tắt đâu, vẫn chưa tàn đâu, hay đúng hơn, sẽ không lúc nào lụi tàn đâu. Tôi yêu em bằng tình yêu số một, tình yêu duy nhất, tình yêu vĩnh cửu. Có lẽ em không biết, nhưng với tôi, trước sau không khoảng cách, bởi tôi là tôi. Tôi không phải là một người nào khác.

Nhưng không muốn em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài.

Từ sâu thẳm của tôi là nỗi đau của sự chấm hết một mối tình – một mối tình cô đơn và lạc lõng. Tôi yêu em, nhưng tôi không muốn làm bạn em, hay gây day dứt cho em. Tôi đứng giữa hai con đường. toàn bộ đều khó tin và đều buồn như nhau. Mặc dầu thế tôi càng yêu em. Trái tim mách bảo với tôi không thể bỏ dễ dàng được đâu. Đã có sự xích míc giữa con người suy nghĩ và con người hành động. Một mối xích míc giữa tình cảm và lí trí đã giằng xé tôi, co giật tôi. Chia tay thì tôi đã tự nguyện chia tay, nhưng câu thơ sao trăn trở rớm máu! Tự nguyện mà sao lòng quặn lại, xót xa. Càng day dứt, càng đau, càng yêu. Tôi muốn có em, nhưng tôi biết rằng không thể. Tôi đứng đứng ở tư thế yêu và rất yêu nhưng chỉ là tình cảm từ một phía. Tình yêu tôi mất phương hướng, tôi chao đảo, tôi chới với. Em đấy, nhưng rất xa xôi, rất có thể tôi không lúc nào với tới được.

Tôi yêu em lặng lẽ không mong muốn
Khi rụt rè, khi hậm hực lòng ghen.

Tôi đơn phương? Điều đó quá rõ. Biết rằng tôi yêu em, nhưng : cũng biết là không mơ có được em. Tôi yêu một cách vô vọng. Ý thức đấy tôi tới một mối thảm kịch sâu sắc. Điệp từ Tôi yêu em như một minh chứng về sự yêu tột đỉnh của tôi. Yêu và ghen, đó là sắc thái tự nhiên của tình yêu, càng đơn phương, càng vô vọng, tôi càng tự thể hiện mình rõ rệt và tự nhiên hơn. Bài thơ Tôi yêu em – đó là tiếng lòng của tôi, nhưng tôi phải để cho em tự do lại là tiếng nói đầy lí trí. Rụt rè, mãnh liệt, hậm hực, ghen tuông trong tình yêu, ấy là điều dễ có. Si mê, đau khổ và cao thượng, vô vọng nhưng kết thúc, tôi đã thốt lên:

Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.

Một câu thơ vị tha, một tấm lòng vị tha. Tình đơn phương mà không tàn lụi đi. Trái lại, tình cảm của tôi càng thêm mãnh liệt. Giọng điệu cũng như tâm trạng thơ, vừa thiết tha, vừa đau đớn. Đó đúng là ấn tượng riêng của tôi yêu em. Bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu mong muốn, bao nhiêu cay đắng và day dứt, tôi đã cất lên được tiếng lòng mình: Tôi yêu em.

Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 2

Tôi yêu em là bài thơ tình hay nhất, đậm đà ý vị nhất của Puskin, sáng tác năm 1829. Bài thơ đã được phổ nhạc thành ca khúc, được đánh giá là tác phẩm hoàn hảo nâng tầm vóc Puskin lên đài vinh quang thi ca Nga. Chỉ có tám dòng thơ mà ba tiếng Tôi yêu em nhưng một điệp khúc dịu ngọt tha thiết vang lên ba lần:

Tôi yêu em đến nay chừng rất có thể,
Tôi yêu em lặng lẽ không hy vọng
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm.

Mối tình ấy vẫn chưa hoàn toàn lụi tắt trong lòng tôi tức là vẫn âm ỉ cháy, vẫn nồng nàn, vẫn thiết tha. Không tầm thường, cũng không ích kỷ. Cao thượng, vị tha mà không thấp hèn. Sang trọng và có văn hóa, yêu nồng nàn tha thiết nhưng không lúc nào muốn mang về sự bận lòng, nỗi u buồn cho tình nhân:

Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.

Bể còn có những lúc vơi lúc đầy – đã có người nói như vậy. Tình yêu cũng chứa đầy nghịch lý: gần đấy mà xa xôi, xa xôi mà gần đấy. có những lúc lúng túng, rụt rè khó nói nên lời. cũng đều có những lúc ghen tuông, giận hờn. Bên bờ của hạnh phúc đâu dễ chiếc thuyền tình nào cũng cập bến xuôi mái êm chèo? Bởi vậy mới có tâm trạng:

Tôi yêu em lặng lẽ không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen.

Dòng thơ thứ bảy nói lên cung bậc của tình yêu: chân thành và đằm thắm. Chân thành trong tình yêu là sự hướng tới bạn đời trăm năm. Không vụ lợi, không dối lừa. Có chân thành thì mới có đằm thắm. Câu thứ tám dịch nghĩa: Cầu trời cho em được một người khác yêu, đó chỉ là một cách nói làm duyên mà thôi. Chỉ có tôi là yêu em đằm thắm chân thành. Tình yêu ấy là niềm tự hào của tôi, một tình yêu xứng đáng. Chẳng có người con trai nào rất có thể mang đến cho em một tình yêu như tôi đã yêu em. Tế nhị, khiêm nhường mà tự hào, kiêu hãnh:

Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.

Bài thơ Tôi yêu em là sự thổ lộ tâm tình của người con trai khi đối diện tình nhân. Phẩm chất tình yêu cho thấy một nhân cách sang trọng. Rất đa tình mà cũng rất đàng hoàng, tự tin.

Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 3

Puskin không chỉ có là Mặt trời của nền thi ca Nga ở tư cách công dân mà còn là thi sĩ ca hát về tình yêu. Hầu như tình yêu, tình bạn luôn luôn là những tình cảm chi phối nhà thơ nhiều nhất và là ngọn nguồn trực tiếp nhất của hạnh phúc và đau khổ của cả đời ông.

Bài thơ Tôi yêu em của Puskin đã gây một niềm xúc động lớn lao vì đã vươn tới những giá trị tinh thần chung của loài người: những tình cảm chân thành, cao thượng, nhân ái của tình yêu chứa đựng trong những lời giản dị, trong sáng nhất. Nhân vật tôi vẫn chưa thân thiết với cô nàng đến mức xưng anh khi xưng tôi, quan hệ tình yêu lại mang một sắc thái trầm tĩnh, tự tin, được bộc lộ qua hai đại từ nhân xưng tôi và em này.

Tôi yêu em, một lời bộc lộ chân thành xuất phát từ một trái tim trung thực, báo hiệu một tình yêu thực sự. Tôi yêu em, lời lẽ giản dị mà mang bao nỗi quyến rũ:

Tôi yêu em đến nay chừng rất có thể
Ngọn lửa tình không hẳn đã tàn phai.

Lời thơ chậm rãi, tình thơ thâm trầm, kín đáo. Một khẳng định pha chút suy xét, dè dặt với những từ rất có thể, không hẳn.Nhân vật trữ tình bày tỏ một tình yêu, một say mê mang dáng vẻ lặng lẽ, dai dẳng – dấu hiệu của những cảm xúc vững bền, của một trái tim chung thủy.

Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gạn bóng u hoài.

Câu thơ toát lên cái điềm tĩnh của lí trí. cái dồn nén của cảm xúc. Lời thơ như một lời nhắc nhủ, một sự tự ý thức về tình yêu của tôi và cũng như một lời nói bên trong dịu dàng, trân trọng với hồn em. Nhưng đằng sau những lời điềm tĩnh, đúng mực ấy là bao nỗi niềm, bao sắc thái của tình yêu: có cái chua xót của thân phận vì nếu tình yêu không đem lại hạnh phúc, thú vui mà chi là nỗi do dự, buồn bã cho người mình yêu thì nên chấm hết tình yêu đó. Tình yêu rất có thể chấm hết vì nhiều lí do, nhưng cái lí do đầy dịu dàng, trân trọng và cao thượng ấy đối với người phụ nữ dễ mấy ai có được.

Tôi yêu em lặng lẽ không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen

Nhịp thơ nhanh hơn với những từ lúc, khi, diễn tả những trạng thái tình yêu biến đổi cực kì, dồn dập. Nhân vật trữ tình bộc lộ thẳng thắn tâm hồn mình: một. tình yêu lặng lẽ, không mong muốn, khẳng định lại nét lặng lẽ nhấn mạnh không chút mong muốn, như tô đậm thêm nét đặc biệt của mối tình thầm lặng này. Sau lớp ngôn từ bình thản, điềm tĩnh thể hiện qua cách xưng hô, qua vè ngoài lặng lẽ, rụt rè, qua ý thức cố kìm nén tình cảm, chỉ được cho phép nói rằng tình yêu của tôi vẫn chưa lụi tát chứ không phải là đang bùng cháy mãnh liệt.

Nhân vật trữ tình không ngại ngần mà trung thực bày tỏ: Khi hậm hực lòng ghen, tức là tôi cũng chỉ như muôn người khác, cũng bị những tình cảm khổ đau, u ám muôn thuở trong tình yêu vò xé trong tình yêu.

Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.

Cảm xúc dồn nén được giải tỏa, tuôn trào. Điệp khúc tôi yêu em được láy lại lần thứ ba với cùng 1 lời khẳng định thực chất của mối tình này: chân thành, đằm thắm. đúng là sự chân thành, đằm thắm không lúc nào nhạt phai ấy là cái gốc của tấm lòng cao thượng trong tình yêu này. Và đến cuối bài thơ lại có một lời chúc thiêng liêng, đầy vị tha: tôi cầu mong em có được một tình nhân em cùng chân thành đằm thắm như tôi.

Đó là tình yêu của một trái tim chân thực, độ lượng nhân hậu dù bị cự tuyệt, con người vẫn rất có thể có những xử sự cao thượng. Lời cầu mong cuối bài thơ cũng còn là lời nhắn nhủ của một trái tim giàu độ lượng và cao thượng.

Tôi yêu em, bài thơ nổi tiếng của Puskin đã diễn tả một tình yêu vô vọng, thấm một sắc điệu buồn, nhưng hơn hết vẫn là sự mãnh liệt và cao thượng của trái tim đang yêu. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, không tồn tại biện pháp tu từ nào ngoài điệp ngữ tôi yêu em. Chất thơ của bài thơ toát, ra từ những xúc cảm chân thành, ghìm nén, từ những lời nói giản dị nhưng đầy thiết tha, tế nhị và mãnh liệt.

Tâm trạng của nhân vật trữ tình bài Tôi yêu em – Mẫu 4

Từ xưa đến nay tình yêu luôn là một trong những đề tài rất được quan tâm trong thi ca nhạc họa, bởi tình yêu vốn là một đề tài rộng lớn có nhiều khía cạnh để khai thác, mà trọng điểm là tình yêu thường đem lại cảm giác thăng hoa, lãng mạn và sâu sắc phi lý trí nên dễ dàng đưa vào thi ca một cách tự nhiên, độc đáo, với nhiều phong vị không giống nhau. Puskin, người được mệnh danh là “mặt trời của thi ca Nga” cũng không ngoại lệ, một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông viết về đề tài tình yêu đúng là bài thơ Tôi yêu em. Đây là bài thơ được đánh giá là gần đạt đến trình độ hoàn thiện, là viên ngọc vô giá của nền thi ca Nga và của nền văn học toàn nhân loại, cho tới ngày hôm nay nó vẫn tồn tại đó không thay đổi những vẻ đẹp và giá trị thuở đầu.

Pu-skin (1799-1937) , ông là một nhà thơ lỗi lạc không chỉ có của riêng mình nước Nga mà còn là của toàn trái đất, là người đã mở ra một thời đại rực rỡ cho nền văn học Nga, đặt nền móng cho văn học hiện thực Nga thế kỷ XIX. Puskin xuất thân trong một gia đình đại quý tộc, thế nhưng thay cho đứng về phía lợi ích giai cấp mình ông lại chọn đứng về phía nhân dân, sát cánh với nhân dân trong cuộc đấu tranh chống lại chính sách độc đoán Nga hoàng. Puskin sáng tác nhiều thể loại từ tiểu thuyết bằng thơ, truyện ngắn đến trường ca, thế nhưng ông nổi danh nhất với những tác phẩm thơ, trong cả cuộc đời ông sáng tác đến hơn 800 bài thơ, Trong số đó có hai bài được coi là kiệt tác là Tôi yêu em và Một chút tên tôi đối với nàng. Chủ đề xuyên suốt những tác phẩm của Puskin là một tâm hồn Nga khao khát tình yêu và tự do được thể hiện bằng tiếng nói Nga trong sáng và thuần khiết.

Tôi yêu em là bài thơ tình nổi tiếng của toàn nhân loại, khơi nguồn từ mối tình của nhà thơ Puskin với nàng A.A. Ô-lê-nhi-na, người mà mùa hè năm 1829 ông cầu hôn nhưng bị từ chối.

Bài thơ có cả thảy 8 câu thơ, thì 4 câu thơ đầu đúng là những xích míc giằng xé trong tâm hồn của người thi sĩ, trước một mối tình đơn phương tan vỡ, trước người con gái ông hằng theo đuổi nay đã mãi mãi ở ngoài tầm tay.

“Tôi yêu em: đến nay chừng rất có thể
Ngọn lửa tình không hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài”

Puskin giãi bày tình yêu sâu sắc của tôi bằng những từ ngữ cực kì giản dị, nhưng chân thành “Tôi yêu em: đến nay chừng rất có thể/Ngọn lửa tình không hẳn đã tàn phai”. Dấu hai chấm thể hiện rằng tình yêu, lời giãi bày của nhà thơ có rất nhiều điều khó nói, nhiều vướng mắc mà ông muốn giải thích ở những ý thơ tiếp theo. Rằng cho dù nàng Ô- lê-nhi-na đã từ chối tình yêu chân thành và sâu sắc của Puskin nhưng cho tới tận lúc bấy giờ tình yêu ấy vẫn đang còn tiếp diễn, vẫn vẫn chưa lụi tắt hoàn toàn, ông muốn khẳng định rằng: Tôi yêu em, tôi yêu đã yêu em và tôi vẫn yêu em như thế! Tình yêu ấy không chỉ có có trong quá khứ mà tình yêu ấy vẫn hằng tồn tại trong trái tim của chàng trai Puskin, nó là một thứ tình cảm rất sâu nặng, tha thiết, chứ không phải là thứ tình cảm bồng bột của thanh niên mới lớn, mà đó là tình cảm đã có sự minh chứng của thời gian, chung thủy và vững bền.

Thế nhưng trong thâm tâm của Pu-skin trước tình yêu ấy lại có những xích míc, những giằng xé giữa cảm xúc của con tim và sức mạnh của lý trí. Nếu như ở hai câu thơ trên là những cảm xúc chân thực của trái tim thì hai câu dưới lại là lời mách bảo, thúc giục của lý trí, chúng được phân tách với nhau bằng quan hệ từ “nhưng”.

Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài”

Chúng ta nhận thấy sự thay đổi cảm xúc rất rõ ràng, giọng thơ không hề là tiếng nói ngập ngừng của trái tim yêu chân thành, mà là tiếng nói mạnh mẽ, dứt khoát đầy lý trí. Thâm tâm thi sĩ đang mách bảo, thúc giục ông phải dập tắt đi cái tình yêu đang bốc cháy, đang âm ỉ tồn tại chỉ chờ thời mà bốc lên dữ dội trong trái tim tác giả. Ông rất lý trí khi không muốn tình yêu đơn phương của tôi mang về nỗi “u hoài” cho người mình yêu, ông không muốn nàng phải “bận lòng” khó xử. Puskin mong rằng tình yêu ấy mãi chỉ nằm ngủ yên trong trái tim mình, còn người con gái ông yêu sẽ được tự do, khoáng hoạt, vui tươi theo đuổi những cái mà nàng muốn, chỉ việc nàng hạnh phúc thì tình yêu của ông hy sinh cũng là xứng đáng. Tuy nhiên bề ngoài lý trí có phần mạnh mẽ, lấn át là thế nhưng chúng ta cũng dễ dàng nhận thấy tâm hồn đau đớn vì bị bóp nghẹt của chàng trai, vết thương trong tình yêu bị chối bỏ hãy còn đang rỉ máu, nay lại một lần nữa Puskin cố ép nó thêm nữa, còn đau đớn nào hơn nỗi đau phải từ bỏ tình yêu mà mình hằng trân trọng, gắn bó. Càng đọc người ta lại càng thấu hiểu tình yêu sâu sắc và tâm hồn cao thượng của Puskin trong tình yêu, sẵn sàng hy sinh để người mình yêu được hạnh phúc, được vui vẻ, dẫu điều đó có khiến lòng ông đau đớn, tổn thương cực kì.

Sau những giãi bày và tiếng nói mạnh mẽ của lý trí thúc giục từ bỏ tình yêu không kết quả, thì trái tim tràn đầy tình yêu của ông lại tiếp tục cất lên những tiếng nói sôi nổi, nồng cháy mà có vẻ như nhân vật trữ tình không thể nào kiểm soát, ngăn chặn bằng lý trí được.

“Tôi yêu em lặng lẽ, không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen”

Đó là nỗi khổ đau vô vọng của nhà thơ khi mà phải từ bỏ tình yêu ông hằng trông mong, dẫu rằng lý trí đã quyết tâm gạt bỏ tình cảm, thế nhưng con tim lại trào ra những cảm xúc hết sức tiêu cực, là sự đau khổ, giày vò đầy vô vọng của một tình yêu lặng lẽ, không hồi đáp. Nhân vật trữ tình đã phải trải qua toàn bộ những cảm xúc trong tình yêu. Điệp khúc “Tôi yêu em” lại một lần nữa vang lên, dai dẳng và bền chắc, kéo do đó là những cảm xúc đó là những lúc hồi hộp, rụt rè khi đứng trước người mình yêu, muốn bày tỏ nhưng lại sợ nàng từ chối, rồi có những lúc phải đau đớn, “hậm hực lòng ghen” khi thấy người con gái ấy vui vẻ bên chàng trai khác, mà bản thân ông không thể làm gì.

Đi qua hết những cảm xúc day dứt, khổ đau của tình yêu, một lần nữa lý trí của người thi sĩ lại thức dậy, gạt bỏ hết những cảm xúc tiêu cực, tiến đến sự cao thượng trong tình yêu.

“Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em”

Điệp khúc “Tôi yêu em” lại một lần nữa vang lên, nhưng lần này niềm cảm xúc của tác giả trở thành êm đềm, không hề mãnh liệt và tiêu cực, lúc này đây tình yêu của ông lại trở về với những cảm xúc sâu nặng “chân thành, đằm thắm”. Câu thơ cuối là lời chúc phúc cho tình nhân đầy cao thượng, vị tha trong tình yêu của nhân vật trữ tình đồng thời cũng khẳng định lại một lần nữa tình yêu sâu nặng của chàng trai, sự thông minh, niềm tự hào về tình yêu lớn lao của tôi giành cho cô nàng. Đôi lúc người ta còn thấy đâu đó ở câu thơ là một chút hy vọng, mong chờ, dẫu rằng rất mơ hồ của chàng trai.

Tôi yêu em là bài thơ thể hiện nỗi buồn của một mối tình đơn phương, đó là nỗi buồn trong sáng của một tâm hồn nhân hậu và vị tha mà trải qua đó người ta đã học được một bài học quý giá về cách ứng xử trong tình yêu muôn đời. Bài thơ được viết với ngôn ngữ trong sáng, giản dị, không kiểu cách phức tạp trong việc diễn tả tình cảm, nhịp thơ giàu nhạc điệu lúc chậm rãi, ngập ngừng, lúc nhanh, gấp gáp thể hiện cảm xúc mãnh liệt, mạnh mẽ. Cấu tứ của bài thơ cũng rất mạch lạc, lô gíc trôi chảy đem lại những xúc cảm chân thực, dạt dào.

Ngoài ra những bạn học viên lớp 11 tìm hiểu thêm thêm một số dạng bài văn mẫu tại phân mục Văn 11 được Download.vn update thường xuyên. Chúc những bạn đạt được kết quả cao trong học tập.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *