Phân tích khổ 1 bài Từ ấy của Tố Hữu để thấy được thú vui sướng tột độ của người con đất Việt gặp được chân lí, tìm được con đường lí tưởng của đời mình.

Phân tích bài thơ Từ ấy khổ 1 gồm dàn ý chi tiết kèm theo 9 bài văn mẫu, được chọn lọc từ những bài văn mẫu hay của học viên lớp 11 trong toàn nước. Đây sẽ là tài liệu hữu ích cho những em ôn tập, củng cố kỹ năng, nâng cao vốn từ cho mình. Chúc những bạn đạt được kết quả cao trong học kì 2 tới đây.

Dàn ý cảm nhận khổ 1 bài Từ ấy

I. Mở bài:

– Giới thiệu khổ đầu của bài thơ Từ ấy – Tố Hữu: Khổ 1 của bài thơ thể hiện thú vui sướng của tác giả khi gặp lí tưởng của Đảng.

II. Thân bài: Phân tích khổ đầu của bài thơ Từ ấy

1. Hai câu thơ đầu: Kể lại kỉ niệm không lúc nào quên

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim”

+ “từ ấy”: mốc thời gian mà tác giả bắt gặp lí tưởng cộng sản, kết nạp đảng

+ Nắng hạ, chân lí, mặt trời, chói qua tim: những hình ảnh ẩn dụ thể hiện nên nguồn sáng mới bừng tâm hồn tác giả

=> Tình cảm chân thành và tha thiết của tác giả đối với cách mạng

2. Hai câu thơ sau: thú vui sướng của nhà thơ

“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim.”

+ Hai câu thơ thể hiện tài năng bút pháp trữ tình của tác giả

+ Sử dụng những hình ảnh vườn hoa, tiếng chim, để làm nổi trội hơn sự vui sướng

=> Khẳng định lí tưởng làm con người thêm yêu đời

III. Kết bài: Nêu cảm nhận của em về khổ đầu bài thơ Từ ấy

– Khẳng định sự đúng đắn của lí tưởng Đảng mà tác giả nói riêng hay thanh niên Việt ta thời bấy giờ lựa chọn.

Cảm nhận khổ thơ đầu bài Từ ấy đầy đủ

Bài văn mẫu 1

Tố Hữu là nhà thơ lớn của Việt Nam ở đầu thế kỷ XX, là cánh chim đầu đàn, là lá cờ đầu của thơ ca cách mạng, ông làm thơ để tuyên truyền, cổ vũ cho cách mạng, con đường thơ ca của ông song hành cùng với con đường cách mạng của Việt Nam, của dân tộc. Sự gắn bó ấy mang đến cho thơ ông một vẻ đẹp độc đáo như đóa hoa lớn rực rỡ.

“Từ ấy” nằm trong tập thơ cùng tên, được sản xuất trong vòng 10 năm từ 1936 đến 1946. Khổ thơ đầu của tác phẩm thể hiện thú vui sướng và hạnh phúc vô bờ bến của tác giả khi bắt gặp lý tưởng, lẽ sống của đời mình, khi ông còn do dự giữa lẽ sống của đời, cảm thấy chán cuộc sống này thì cũng là lúc Tố Hữu bắt gặp lý tưởng cộng sản, lý tưởng của đời mình.

Câu thơ thứ nhất được bắt đầu bằng cụm từ “từ ấy” thể hiện sự khắc ghi bước ngoặt trong cuộc đời của nhà thơ. Đây là thời điểm tác giả giác ngộ lý tưởng cách mạng, bắt gặp lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, được giác ngộ vào năm 1938 ông vinh hạnh được đứng vào hàng ngũ của Đảng khi tròn 18 tuổi, Đảng là tập thể gồm có những thanh niên ưu tú nhất của toàn nước, nguyện hy sinh và phấn đấu vì sự nghiệp của tổ quốc và nhân dân.

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Bài thơ “từ ấy” thuộc phần “máu lửa” của tập thơ cùng tên, phần thơ phát hành trong không khí đầy sục sôi, đấu tranh giành độc lập, tự do của những dân tộc, nhân dân lao động dưới sự lãnh đạo của Đảng. Lúc này nhà thơ cũng không hoạt động trào lưu học viên, sinh viên ở Huế. Bài thơ phát hành vào tháng 7 năm 1938 ghi lại những tâm tư, tình cảm của nhà thơ khi được đứng trong hàng ngũ của Đảng đây là việc cực kì thiêng liêng, sự kiện trọng đại của nhà thơ, đã mang đến cho Tố Hữu niềm xúc động mạnh mẽ.

Khổ thơ mở ra là những cảm nhận vẻ đẹp sâu sắc lý tưởng của cách mạng và tác giả đón nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ, “từ ấy” ở nhan đề và được nhắc lại ngay câu mở đầu để tô đậm giây phút thiêng liêng, sự kiện trang trọng trong đời của Tố Hữu, là bước ngoặt lớn lao cho thanh niên tiểu tư sản trở thành một chiến sĩ cộng sản thay đổi về nhận thức, về lẽ sống.

Hoàn cảnh phát hành của bài thơ khi tổ quốc đang còn trong cảnh chiến tranh, nhân dân lầm than, bị đô hộ, trước tình hình ấy nhiều thanh niên muốn giải cứu tổ quốc nhưng hầu như đều rơi vào cảnh bế tắc, bơ vơ, một chiếc tôi mặc cảm, đầu thai nhầm thời đại, dù rất uất hận, đau xót nhưng vẫn chưa đủ dũng khí để cầm súng, cầm gươm và rồi khi may mắn tìm được lẽ sống cho mình, cho quê ta thấy được sự hào hứng và thú vui sướng vô bờ bến của nhà thơ, hòa vào cuộc đấu tranh sinh tử, nhiều gian khổ, hy sinh nhưng rất đỗi vinh quang. “Từ ấy” đã cho nhà thơ thấy cuộc sống ý nghĩa sâu sắc và giây phút thiêng liêng sự nghiệp một hồn thơ.

Trong niềm xúc động lớn lao, nhà thơ đã có nhận thức sâu sắc về vẻ đẹp của lý tưởng Đảng, Đảng Cộng Sản Việt Nam phát hành chỉ cho dân tộc con đường sống, đã có bao lời ca tiếng hát ca tụng Đảng vinh quang, nhưng cách ca tụng Đảng của Tố Hữu thật đặc sắc.

Dòng thơ thứ hai sử dụng nhiều âm điệu ở âm vực cao, phấn chấn như một tiếng reo, tiếp tục ca tụng vẻ đẹp lý tưởng cách mạng, không những là nguồn sáng chói mà là nguồn sống lớn lao, lý tưởng sống đúng đắn, cao quý. Khái niệm lý tưởng cách mạng một khái niệm chính trị trừu tượng đã được nhà thơ cụ thể hóa bằng hình ảnh ẩn dụ rất đỗi trữ tình.

“Mặt trời chân lý”, tiếp nối động từ “bừng” và từ “chói” ở câu hai để khẳng định lý tưởng cách mạng như nắng hạ chói lòa, như mặt trời vĩ đại, bất diệt đã tác động sâu sắc vào lý trí, tình cảm và thấm nhuần vào con tim, khối óc của nhà thơ và nhân dân những con người cần lao trong đêm trường nô lệ được ánh sáng cách mạng soi rọi, chỉ đường dẫn lối đến với hạnh phúc, ấm no, tương lai tươi sáng.

Với cách diễn đạt vừa gợi hình vừa gợi cảm, tôn vinh lý tưởng cộng sản, giúp cho bao nhiêu người được sáng mắt, sáng lòng. Khẳng định thực chất cao đẹp của lý tưởng ấy là giải phóng con người khỏi ách áp bức, bóc lột, thống khổ, chỉ cho họ con đường sống ý nghĩa sâu sắc nhất.

Qua cách thể hiện sáng tạo, hai câu thơ còn mang hàm ý: với dân tộc Việt Nam, với tầng lớp trí thức, thanh niên trẻ những năm 30, 45. Lý tưởng rất cần thiết như mặt trời, tất yếu như chân lý. Hai câu thơ còn diễn tả sự phục sinh mạnh mẽ của một tâm hồn tươi trẻ khi được mặt trời lý tưởng soi rọi, chỉ lối, thú vui tràn ngập trong lòng, người thanh niên yêu nước đã cất thành tiếng hát sôi nổi, náo nức, say mê:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Với phép so sánh độc đáo, đầy thi vị nhà thơ đã làm cho trái đất tinh thần, hồn thơ tươi trẻ tràn đầy nhiệt huyết, yêu đời, yêu cuộc sống “ hồn tôi là một vườn hoa lá” từ hình tượng vô hình thành hữu hình. Ánh sáng chói lọi của lý tưởng, nguồn sống mãnh liệt của mặt trời cách mạng tác động vào tâm hồn nhà thơ, tạo ra sự biến đổi sâu sắc.

Trước khi bắt gặp lý tưởng cách mạng, người thanh niên trí thức trẻ này sống một cách buồn bã, ảm đạm, lụi tàn như mảnh vườn trong mùa đông giá lạnh nhưng sau khi được gặp và giác ngộ được lý tưởng cách mạng cuộc sống lẫn tâm hồn của nhà thơ như một mảnh hồn thơ đầy hương sắc giữa mùa xuân, mang đến nguồn sinh lực dồi dào cho biết bao tâm hồn tươi trẻ, nhiệt huyết. Cuộc sống của họ có lý tưởng thật âm sắc, đượm hương.

Nhịp thơ sôi nổi cùng với hai tính từ “đậm”, “rộn” rất thẩm mỹ, đặc biệt với lối vắt dòng đặc sắc, hai câu thơ của Tố Hữu diễn tả chân thực, tinh ý bao cảm xúc dâng trào, thú vui, niềm hạnh phúc vô hạn trong buổi đầu gặp gỡ lý tưởng. rất có thể nói mặt trời chân lý đã xua tan những bóng đêm u ám, mở ra một tương lai tươi sáng, vẫy gọi bao tâm hồn hăm hở bước vào đời với toàn bộ niềm tin yêu, hy vong. Với nhà thơ đâu phải chuyện của nhận thức, của lý trí mà còn là chuyện của tình cảm, trái tim nên có sức sống lôi cuốn khiến cho những thanh niên trí thức trẻ như Tố Hữu khiến cho toàn bộ dân tộc Việt Nam nguyện suốt đời theo Đảng.

Khổ thơ vừa hay về nội dung và đẹp về hình thức, ngôn ngữ, hình ảnh thơ sáng tạo đẹp đẽ, cảm xúc thơ chân thành mãnh liệt là sự ngợi ca lý tưởng cách mạng, ngợi ca Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh. Qua đoạn thơ nhà thơ đã giúp chúng ta nhận thức sâu sắc hơn về lý tưởng cách mạng đó là lẽ sống, con đường sống đúng đắn của cả dân tộc tộc, khổ thơ như khúc hát của một trái tim mà cũng là khúc hát say mê của triệu triệu trái tim hướng về Đảng, hướng về cách mạng.

Bài văn mẫu 2

Thơ Tố Hữu là thơ trữ tình chính trị có tức là những sự kiện chính trị có ý nghĩa sâu sắc lớn với tổ quốc, với cá nhân, làm thay đổi cả một đời người đều trở thành nguồn cảm hứng trong thơ Tố Hữu. Cái chất trữ tình cùng cảm xúc chân thành của nhà thơ quyện vào nhau, làm nên những vần thơ ca tụng Đảng, ca tụng Cách mạng.

Bài thơ “Từ Ấy” là bài thơ khắc ghi mốc son quan trọng, có ý nghĩa sâu sắc nhất đối với cuộc đời của nhà thơ, chính giây phút nhà thơ bắt gặp ánh sáng lí tưởng cách mạng ấy đã làm nên sự thay đổi kì diệu về nhận thức, lí tưởng của một hồn thơ thuộc về cách mạng, thuộc về nhân dân..

Và nó được Tố Hữu thể hiện rõ nét trong khổ thơ mở đầu, ta bắt gặp ngay được cái cảm xúc vui sướng, hạnh phúc, say mê của hồn thơ Tố Hữu khi lần thứ nhất bắt gặp ánh sáng lí tưởng cách mạng. Một nguồn cảm xúc thiêng liêng và chân thành xuất phát từ chính trái tim của nhà thơ. Đây cũng là xúc cảm tiêu biểu cho khuynh hướng thơ trữ tình chính trị của Tố Hữu.

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim…”

Ngay từ câu thơ mở đầu đã bắt gặp hình ảnh “Từ ấy” đã đem lại sự ấn tượng và khẳng định một lần nữa khoảng thời gian mà nhà thơ bắt gặp ánh sáng lí tưởng. Nói lên cảm xúc của tôi trước những giây phút thiêng liêng như thế, nhà thơ sử dụng những thủ pháp nghệ thuật: so sánh, ẩn dụ và nhân hoá hình ảnh “nắng hạ” cho ta thấy được một chiếc tia nắng chói chang gay gắt của buổi trưa hè.

Khác với nhiều nhà thơ khác luôn tìm tới ánh trăng, tới cái tia nắng của buổi chiều hạ thì Tố Hữu tìm tới cái nắng của mùa hạ. Đúng vậy, cũng chỉ có tia nắng ấy mới toả được sự chói chang rực rỡ của lí tưởng cách mạng, mới diễn tả được hết sự sửng sốt và choáng váng của nhà thơ khi đứng trước cái lí tưởng rực rỡ như thế. Soi tỏ vào bài thơ này ta mới thấy hết được nguồn cảm xúc của nhà thơ khi đứng trước ánh sáng huy hoàng của chân lý.

“Đời đen tối ta phải tìm ánh sáng
Ta đi tới chỉ một đường cách mạng”

Và có vẻ như như thế vẫn chưa đủ để nói lên sự tỏa sáng của “lí tưởng cách mạng” nhà thơ lại tìm tới hình ảnh “Mặt trời chân lí”, đó đó là hình tượng cho lí tưởng mà nhà thơ theo đuổi. Hình ảnh mặt trời thể hiện cho sự ấm nóng, rực rỡ và là nguồn sáng bất diệt. Đúng vậy, lí tưởng ấy đâu phải chỉ toả sáng trong phút chốc mà sẽ tỏa sáng bất diệt, là nguồn sáng vĩnh cửu, không gì rất có thể dập tắt nổi.

Tố Hữu gọi lí tưởng cách mạng là mặt trời chân lí bởi đó đó là nguồn sáng dẫn đường cho cuộc đời đã từng tối tăm, mù mịt của nhà thơ khi “do dự đi tìm lẽ yêu đời”. Mặt trời chân lý ấy “chói” qua tim người nghệ sĩ. Hình ảnh trái tim là nơi chứa đựng biết bao tình cảm, cảm xúc, là nơi phối hợp giữa tâm lí và ý thức trí tuệ “mặt trời chân lí chói qua tim giống như xuyên rọi qua toàn bộ những tình cảm, lí tưởng của nhà thơ và cũng chỉ khi được ánh sáng ấy chiếu rọi nhà thơ mới thực sự hành động đúng, mới cảm thấy được ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống mình.

Chính ánh sáng chói chang rực rỡ ấy đã làm thay đổi cuộc đời, thay đổi cả tình cảm của nhà thơ:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim…”

Khác hẳn với hồn thơ khi nhà thơ còn vẫn chưa bắt gặp ánh sáng lí tưởng, hồn thơ của Tố Hữu lúc này rạo rực, vui sướng đến nỗi được so sánh với hình ảnh “vườn hoa” đầy đủ sắc màu, tràn ngập những âm thanh của tiếng chim, mùi hương của hoa lá. Đúng vậy, tâm trạng của nhà thơ đang tràn ngập rất nhiều cảm xúc; có cái ngất ngây, say mê trước “mùi thơm” của lí tưởng cách mạng, có cái rộn ràng, rạo rực vui sướng như tiếng chim kia. Nhà thơ sử dụng những động từ mạnh, cùng những thủ pháp nghệ thuật ẩn dụ so sánh và đặc biệt là lối vắt dòng từ câu thứ ba xuống câu thứ tư đã góp phần lớn trong việc thể hiện cảm xúc của tôi.

“Từ ấy” đã nói một cách thật tự nhiên nhuần nhụy về lí tưởng, về chính trị và thật sự là tiếng hát của một thanh niên, một người cộng sản chân chính luôn tuôn trào trong mình mạch nguồn của lí tưởng cách mạng.

Bài văn mẫu 3

Tố Hữu (1920 – 2002) tên khai sinh là Nguyễn Kim Thành, quê ở làm Phù Lai, xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế. Tháng 7 năm 1938, chàng trai Nguyễn Kim Thành đã chính thức trở thành đảng viên của Đảng Cộng sản khi mới 18 tuổi. Đồng thời sự nghiệp thơ ca cách mạng của Tố Hữu cũng bắt đầu từ đó. Mốc lịch sử quan trọng này cùng thú vui sướng, hào hứng buổi đầu được đứng trong hàng ngũ của Đảng, Tố Hữu đã viết “Từ ấy”. Bài thơ là lời tâm nguyện của người thanh niên yêu nước giác ngộ lí tưởng cộng sản. Ánh sáng chân lí đã soi rọi, người thanh niên đã giác ngộ rõ con đường cách mạng cùng sự nghiệp giải phóng dân tộc vĩ đại. thú vui sướng và say mê mãnh liệt được thể hiện rõ ràng trong khổ đầu bài thơ:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim…”

Trước khi biết đến với lí tưởng vĩ đại của Đảng cộng sản, cuộc sống của đa số thanh niên Việt yêu nước đều chìm đắm trong tăm tối như một đêm đông nối dài vô tận. Có người nói rằng, “con người ta sẽ không khổ nếu người ta không biết mình đang khổ”, với những người an phận thủ thường, cam chịu kiếp nô lệ thì việc đấu tranh giải phóng mình họ còn không màng tới huống hồ là sự nghiệp cứu nước. Ngược lại, với những người ý thức được hoàn cảnh thực tại và khao khát được thay đổi số phận mình lại cảm thấy ngột ngạt và bức bí; Tố Hữu là một trong những thanh niên như vậy. Sự bất lực khi bản thân mình có tài năng sức mà không tồn tại thời điểm được đem nhiệt huyết hừng hực ấy sống mãi với giặc. Nếu như không tồn tại lí tưởng của Đảng dẫn đường, có lẽ là một người có cá tính rất mạnh mẽ như Tố Hữu sẽ phản kháng với số phận bằng con đường cực đoan, chìm đắm trong men rượu lậu và khói thuốc phiện mà bỏ quên sự đời. có lẽ rằng hơn một lần chàng trai trẻ phải ngao ngán than thở bởi con đường phía trước mịt mờ, vô định quá: “Bâng khuâng đứng giữa đôi dòng nước. – Chọn một dòng hay để nước cuốn trôi?” Thật may là lí tưởng của Đảng đã mang đến ánh sáng cho cuộc đời Tố Hữu.

Ngay trong câu thứ nhất, độc giả bắt gặp hình ảnh ẩn dụ độc đáo và đầy ý nghĩa sâu sắc: “Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ”. Đó đó là khoảnh khắc người thanh niên giác ngộ lí tưởng cách mạng và tình nguyện đứng vào hàng ngũ của Đảng. “Nắng hạ” phối hợp với động từ “bừng” làm cho câu thơ tràn ngập ánh sáng và gợi mở ra nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc. Tác giả chọn “nắng hạ”, thứ ánh sáng xuất hiện mãnh liệt nhất trong năm để thể hiện niềm hân hoan mạnh mẽ và lòng nhiệt huyết căng tràn. Nắng hạ bừng sáng là chân lí sáng soi sau một thời gian đông dài u tối, bế tắc không lối thoát rồi đến tiết xuân là khi những cơ sở nền móng, định hướng tương lai được nảy nở, ấp ủ. Những dự định tiềm tàng xưa nay như trăm nụ hoa ngủ dài, bắt gặp ánh sáng mãnh liệt kia bừng tỉnh giấc, tỏa ngát hương sắc cho đời.

Tố Hữu so sánh lí tưởng cách mạng với hình tượng tuyệt đẹp: “mặt trời chân lí”. Hình tượng này rất logic với tứ thơ câu trên. Thật vậy, ánh sáng mạnh mẽ, mãnh liệt nhất có lẽ chỉ có mặt trời mới tạo ra được, cũng ánh sáng như mặt trời, chân lí cách mạng đã dẫn dắt con người bế tắc đến tương lai tươi sáng. Từ hình ảnh so sánh này, ta càng thêm ý thức được sự quyết định sống còn của lí tưởng cách mạng với con người làm cách mạng. Sự quan trọng của lí tưởng cách mạng cũng tương tự mặt trời với muôn loài trên hành tinh vậy. Nhưng cái hay của câu thơ thứ hai không những có bấy nhiêu, tác động của “mặt trời chân lí” còn trực tiếp tác động đến tình cảm của nhà thơ: “chói qua tim”. Như vậy, Đảng Cộng sản đã tác động con người từ lí trí đến tình cảm, mà như người Việt ta có câu: “Thấu tình đạt lí”.

Hai câu thơ tiếp theo đem lại cảm giác thỏa mãn giác quan cho người đọc:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim…”

Câu thơ thật bay bổng và lãng mạn, diễn đạt trọn vẹn thú vui sướng tột độ của một thanh niên tràn đầy nhiệt huyết khi bắt gặp chân lí, tìm ra con đường lí tưởng của cuộc đời. Đó là gắn trọn cuộc đời với sự nghiệp đấu tranh, giải phóng tổ quốc vĩ đại của dân tộc: “Ta sẵn sàng xé trái tim ta – Cho Tổ quốc, và cho toàn bộ”. Những từ ngữ được tác giả sử dụng rất đắt ý và có kết quả cao trong việc khơi gợi cảm xúc. Tố Hữu so sánh cái vô hình là “hồn tôi” với cái hữu hình “vườn hoa lá” làm cho câu chữ bay bổng hơn, lãng mạn hơn. Cái “vườn hoa lá” của Tố Hữu khi được “mặt trời chân lí” làm cho “bừng” sáng đã ngập tràn sắc hương và âm thanh tươi mới của cuộc đời. Quả thật trong lòng có nắng, con mắt nhìn đâu cũng thấy sáng bừng… Chàng thanh niên Tố Hữu lúc này đối lập hoàn toàn với chính Tố Hữu trước khi đến với chân lí:

“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,
Người buồn cảnh có vui đâu lúc nào…”

( “Truyện Kiều”, Nguyễn Du).

Khổ đầu bài thơ là tiếng hát dạo đầu thể hiện thú vui sướng tột độ của người con đất Việt gặp được chân lí, tìm được con đường lí tưởng của đời mình. Đặt trong bối cảnh nước nhà bấy giờ, có một bộ phận thanh niên chán ngán xã hội đương thời, tù túng với cuộc sống thực tại mà không tìm được con đường đi đúng đắn, họ chìm đắm trong thuốc phiện và rượu cồn, từng bước từng bước hủy hoại bản thân cả về thể lực lẫn lí trí thì “Từ ấy” như một lời tuyên ngôn của bản thân Tố Hữu. Nó tác động sâu sắc đến tư tưởng và tình cảm của độc giả. Chiến tranh đã lùi vào quá khứ song mỗi khi “Từ ấy” vang lên, mỗi người trẻ hôm nay đều có những cảm xúc tích cực và quyết tâm tu thân, rèn luyện, bảo vệ Tổ quốc.

Bài văn mẫu 4

Người con của xứ Huế mộng mơ, người chiến sĩ cách mạng, và cũng là cây bút thơ ca Cách Mạng tiêu biểu – Tố Hữu. Từ khi còn trẻ- 18 tuổi, ông đã được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Trong nhiệt huyết tuổi trẻ, hạnh phúc trào dâng, niềm tin mãnh liệt vào Đảng, Tố Hữu đã sáng tác bài thơ “Từ ấy” để thể hiện cảm xúc của tôi. Khổ thơ đầu bài “Từ ấy” là khúc dạo đầu của dòng mạch cảm xúc ấy.

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi như một vườn hoa lá
Rất đậm hương và đậm tiếng chim”

Trước hết cảm nhận về hai chữ “Từ ấy”. “Từ ấy” ở đầu đoạn thơ được lặp lại từ tên bài thơ. “Từ ấy” mà tác giả nhắc tới là một mốc thời gian cực kì quan trọng. Đó là những ngày của năm 1938, tháng ngày tổ quốc ta đang gồng mình chống giặc ngoại xâm, khi đó Đảng được xây dựng 18 tuổi-mốc thời gian đáng nhớ của tác giả, khi ấy tác giả được vinh hạnh đứng trong hàng ngũ Cách Mạng Đảng. “Từ ấy” của tác giả là cột mốc thời gian tự hào của chàng thanh niên trẻ tuổi hạnh phúc, vinh hạnh khi được gia nhập Đảng Cộng Sản.

“Bừng nắng hạ”, ba chữ vang lên mà làm sáng bừng cả câu thơ. Với Tố Hữu được tham gia vào đội ngũ Đảng là một niềm hạnh phúc, một điều tự hào trân trọng. Tác giả nói “bừng nắng hạ”, không phải nắng xuân nhàn nhạt, không phải nắng đông lạnh lẽo cũng chẳng phải nắng thu dịu dàng mà là cái nắng hè chói chang rực rỡ nhất. “Bừng nắng hạ” vì nắng mùa hè đẹp nhất, sáng nhất làm tỏ rực một trái tim nhiệt huyết.

Hình ảnh “mặt trời chân lí” tiêu biểu và đặc sắc. Đó là hình ảnh ẩn dụ về lí tưởng cách mạng. “Chân lý” là những đường hướng, lí tưởng của Đảng Cộng Sản vạch ra cho Cách Mạng, đứng đầu là Hồ Chủ tịch đáng kính hay nói một cách khái quát, chân lý là đường hướng của Mác – Lênin mà Bác Hồ học được, áp dụng cho Cách Mạng của ta. Ví “chân lý” với “mặt trời” bởi không tồn tại gì rực rỡ, không tồn tại gì sáng đẹp hơn mặt trời. Mặt trời hình tượng cho chân trời mới, cho tương lai sáng ngời. Chữ “chói” nhấn mạnh ánh sáng của chân lý đã soi rọi, chiếu thẳng vào trái tim của chàng trai nhiệt huyết tình yêu Cách Mạng.

Hai câu thơ đầu với lối nói ẩn dụ, hình ảnh đã nhấn mạnh tình yêu cách mạng, niềm tin vào Đảng của chàng thanh niên. Chàng trai ấy nhận thấy bóng tối của những đêm đen thực dân đàn áp nhờ ánh sáng Cách Mạng, nhờ ánh sáng của Đảng đã được xoá tan. Đọc hai câu thơ mà lòng ta cũng hừng hực một tinh thần, niềm tin vào Đảng Cộng sản với những đường lối Cách Mạng đúng đắn.

Hai câu thơ tiếp theo tiếp tục diễn tả cảm xúc dào dạt của người thanh niên khi được ánh sáng Đảng giác ngộ:

“Hồn tôi như một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Câu thơ giàu hình ảnh và thật bay bổng lãng mạn. Tố Hữu ví hồn mình với “vườn hoa lá” Cách so sánh đậm lãng mạn, yêu đời. Ánh sáng của Đảng đã khiến tâm hồn người chiến sĩ ngập sắc mùi thơm và rộn ràng tiếng chim hót líu lo. Đảng đã mang đến cho người thanh niên trẻ tuổi tình yêu với cuộc sống, yêu Cách Mạng và tin tưởng vào Cách Mạng. không thể là những xúc buồn bã như thơ ca xưa, thơ ca Cách Mạng tiêu biểu là thơ của Tố Hữu mang cái tình vui vẻ, mang cái hồn nhiệt huyết sục sôi ý chí.

Khổ thơ đầu bài “Từ ấy” vang lên tiếng cảm xúc dạt dào, hạnh phúc tột đỉnh của chàng thanh niên trẻ khi lần thứ nhất được ánh sáng Đảng soi chiếu, chỉ đường vạch lối. Chỉ một khổ đầu mà tác động sâu sắc đến tâm trí người đọc về ý chí Cách Mạng, về tình yêu nước, về tinh thần chống giặc của thanh niên trẻ Việt Nam

Phân tích khổ 1 bài Từ ấy ngắn gọn

Bài văn mẫu 1

Viết về lí tưởng cách mạng, bài thơ “Từ ấy” của Tố Hữu trở thành câu ca, tiếng hát của hàng triệu con người hơn nửa thế kỉ nay. Giọng thơ sôi nổi, say mê, tươi trẻ và yêu đời tiêu biểu cho hồn thơ Tố Hữu. “Từ ấy” là tiếng hát của người thanh niên cộng sản thể hiện một tình yêu lớn: yêu lí tưởng cách mạng và yêu giai cấp cần lao.

Bài thơ được viết theo thể thất ngôn, gồm có 3 khổ thơ mỗi khổ 4 câu. Đây là khổ đầu ca tụng lí tưởng và nói lên tình yêu lí tưởng cách mạng:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Nhà thơ là đứa con của “Huế đẹp và thơ”. Ông sinh ra và lớn lên trong đêm trường nô lệ “Nước mất nhà tan, đời khổ thế!”. Trưởng thành trong trào lưu yêu nước của thanh niên học viên, nhà thơ nhiệt thành đi tìm đường cứu nước: “Con lớn lên con tìm Cách mạng”. Và trong đêm dày nô lệ, nhà thơ cảm thấy tâm hồn “bừng nắng hạ” kể từ ấy:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim”.

“Từ ấy” là thời điểm (1938) nhà thơ được giác ngộ cách mạng, bắt gặp lí tưởng cộng sản chủ nghĩa. “Mặt trời chân lí” là hình ảnh ẩn dụ về lí tưởng cách mạng, về chủ nghĩa Mác – Lênin. Chữ “chói” (chói qua tim) tức là chói lọi, soi vào, chiếu vào. Ánh sáng chủ nghĩa Mác – Lênin cực kì chói lọi đã chiếu vào, soi vào trái tim – tâm hồn yêu nước của nhà thơ trẻ.

Bóng tối đêm dày nô lệ như bị xua tan, người chiến sĩ cách mạng cảm thấy cuộc đời mình, con đường mình hướng tới “bừng nắng hạ”. Đây là hai câu thơ đẹp nhất của Tố Hữu viết về lí tưởng cách mạng. Ngôn từ (bừng, chói), hình ảnh (mặt trời chân lí) rất hay, rất sáng tạo. Lúc nào đọc, ta vẫn cảm thấy mới mẻ, vần thơ tràn ngập ánh sáng và niềm tin.

Hai câu thơ 3, 4 tiếp theo nói về “hồn tôi” từ thuở ấy, từ khi “bừng nắng hạ”:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”.

Nhà thơ sử dụng một so sánh đặc biệt: “Hồn tôi là một vườn hoa lá”. Ngôi vườn ấy xanh màu xanh của lá, rực rỡ của sắc hoa, “rất đậm hương” ngào ngạt. Ngôi vườn đẹp tươi ấy “rộn tiếng chim” hót nghe rất vui. những từ gợi tả: “đậm”, “rộn” thể hiện sức sống và vẻ đẹp của vườn hoa lá, của “hồn tôi” từ khi có chủ nghĩa Mác – Lênin, có “Mặt trời chân lí chói qua tim”. Hai câu thơ nói lên tác dụng kì diệu của lí tưởng cách mạng qua một không gian nghệ thuật kì diệu nên thơ.

Tố Hữu yêu nước, yêu chủ nghĩa Mác – Lênin mới có cách nói hay, rất hình tượng về lí tưởng cách mạng. “Mặt trời chân lí” và “vườn hoa lá…” là hai hình tượng rất đẹp, rất thơ. những từ ngữ: “từ ấy”, “bừng”. “chói”, “đậm”, “rộn” – được chọn lọc tinh ý làm cho vần thơ cất cánh trong tâm hồn chúng ta.

Bài văn mẫu 2

Đọc những vần thơ, những bài thơ của Tố Hữu, chúng ta như cảm nhận được một tâm hồn thơ dạt dào cảm xúc, một trái tim nhân hậu, một tấm lòng trung trinh với Đảng, với Tổ Quốc, với nhân dân và tình cảm gắn bó thân thiết keo sơn với đồng bào, đồng chí.

“Dù ai thay ngựa giữa dòng
Đời ta vẫn ngọn cờ hồng cứ đi
Vẫn là ta đó những khi
Đầu voi ra trận cứu nguy giống nòi”

Bao trùm lên toàn bộ sáng tác thơ của Tố Hữu là vì lý tưởng cách mạng, vì cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, tự do và hạnh phúc cho nhân dân, vì lương tâm, chính nghĩa, công lý và lẽ phải trên đời.. Và một trong những giá trị tiêu biểu của thơ Tố Hữu là tính hướng thiện được biểu lộ vừa thầm kín, tinh ý, vừa sâu sắc, đậm đà qua những tập thơ nổi tiếng: Từ ấy, Việt Bắc, Ra trận, Gió lộng,…

Bài thơ “Từ ấy” được Tố Hữu sáng tác vào tháng 7/1938; nhan đề bài thơ trở thành tên tập thơ đầu của ông. rất có thể nói “ Từ ấy” là tiếng hát của người thanh niên yêu nước Việt Nam giác ngộ lí tưởng Mác Lênin trong ngày hội lớn của cách mạng:

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim

“Từ ấy” là một thời điểm lịch sử đã trực tiếp tác động đến cuộc đời nhà thơ khi được giác ngộ chủ nghĩa Mác – Lênin, một kỷ niệm sâu sắc của người thanh niên yêu nước bắt gặp lí tưởng cách mạng. Trong buổi thuở đầu ấy, những người thanh niên như Tố Hữu dù có nhiệt huyết nhưng vẫn vẫn chưa tìm được đường đi trong kiếp sống nô lệ, họ bị ngột thở dưới ách thống trị của thực dân phong kiến “do dự đi tìm lẽ yêu đời”. Chính trong hoàn cảnh đó lí tưởng cộng sản như nắng hạ , như mặt trời xua tan đi những u ám, buồn đau, quét sạch mây mù và đen tối nhắm đến cho thanh niên một lẽ sống cao đẹp vì một tương lai tươi sáng của dân tộc.

Người thanh niên học viên Tố Hữu đã đón nhận lí tưởng ấy không những bằng khối óc mà bằng cả con tim, không những bằng nhận thức lí trí mà xuất phát từ tình cảm:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim”

Từ ấy đã làm cho tâm hồn Tố Hữu“ bừng nắng hạ” đó là một luồng ánh sáng mạnh mẽ, rực rỡ của nắng vàng chứa chan hạnh phúc ấm no.Soi tỏ vào những bài thơ sau này ta mới thấy hết được thú vui sướng của Tố Hữu trước ánh sáng huy hoàng của chân lí.

“Đời đen tối ta phải tìm ánh sáng
Ta đi tới chỉ một đường cách mạng”

Và đó mới là thực chất của lí tưởng cộng sản đã làm người thanh niên 18 tuổi ấy say mê, ngây ngất trước một điều kì diệu:

“Mặt trời chân lí chói qua tim”

Mặt trời chân lí là một hình ảnh ẩn dụ tượng trưng cho lí tưởng của Đảng,của cách mạng , mặt trời của chủ nghĩa xã hội. Tố Hữu với tấm lòng nhiệt thành của tôi đã tự hào đón lấy ánh sáng của mặt trời, sẵn sàng hành động cho lí tưởng cách mạng cao đẹp. Bởi lí tưởng đã “chói” vào tim- đó là nơi kết tụ của tình cảm, là nơi phối hợp hài hòa giữa tâm lí và ý thức trí tuệ chỉ thực sự hành động đúng khi có lí tưởng cách mạng, khi có ánh sáng rực rỡ của mặt trời chân lí chiếu vào.

Lý tưởng Cách mạng đã làm thay đổi hẳn một con người, một cuộc đời. So sánh để khẳng định một sự biến đổi kì diệu mà lí tưởng Cách mạng đem lại:

Hồn tôi là một vườn hoa lá,
Rất đậm hương và rộn tiếng chim.

Cái giọng điệu rất tỉnh và rất say rạo rực và ngọt lịm hồn ta chủ yếu là cái say người và lịm ngọt của lí tưởng, của niềm hạnh phúc mà lí tưởng đem lại :“hồn” người trở thành “vườn hoa”, một vườn xuân đẹp ngào ngạt hương sắc, rộn ràng tiếng chim hót.Ở đây hiện thực và lãng mạn đã hòa quyện vào nhau tạo ra cái gợi cảm, cái sức sống cho câu thơ.

Bài văn mẫu 3

Mỗi con người luôn có một niềm tin, chân lý định hướng họ trong cuộc sống và Tố Hữu cũng vậy, niềm tin của ông là cách mạng, chân lý của ông là Đảng Cộng Sản Việt Nam, tư tưởng của ông là chủ nghĩa Mác- chủ nghĩa giải phóng con người, những niềm tin và lý tưởng đã thắm sâu vào máu thịt của nhà thơ và thể hiện rõ nhất là trong phong thái thơ, văn của ông.

Tiêu biểu là bài thơ ” Từ ấy” đã thể hiện phần nào lý tưởng , niềm tin , chân lý của một con người giàu chất thơ như ông, và cảm nhận khổ một bài Từ ấy đó là tâm hồn của một con người vừa xác định chân lý, niềm tin của cuộc đời khi cảnh nước nhà đang chìm vào bóng tối của sự xâm lược tàn ác: ” Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ, mặt trời chân lý chói qua tim”.

“Từ ấy” là từ khi tác giả đứng vào hàng ngũ đảng viên- hàng ngũ những người chiến đấu vì lý tưởng cao đẹp, và cũng từ khi đó nhà thơ cảm thấy ” trong tôi bừng nắng hạ” ánh sáng dịu êm ấm, dịu nhẹ, tươi sáng đang tỏa sáng trong con người của ông, làm cho ông bừng tỉnh khỏi bóng tối dày đặc của tổ quốc buổi bấy giờ.

Và cũng từ ấy ông cảm thấy như ” Mặt trời chân lý chói qua tim”, mặt trời tượng trưng cho ánh sáng, sự sống, ” chân lý” hướng người ta đến sự đúng đắn, cao đẹp, đó là thứ ánh sáng chính nghĩa cao đẹp đã chiếu vào tâm hồn đang ngập trong bóng tối và nỗi đau xót, bất lực trước cảnh nước nhà đã làm ông bừng lên sức sống, tin vào tương lai rồi sẽ tươi đẹp , và cũng từ ấy tâm hồn ông cảm thấy yêu đời và thiên nhiên hơn “hồn tôi là một vườn hoa lá, rất đậm hương và rộn tiếng chim”.

Yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên đã làm ông tinh ý hơn, ông cảm thấy tâm hồn mình như được gội rửa bởi cảnh đẹp của thiên nhiên, màu sắc của hoa, màu xanh của lá, mùi hương dịu nhẹ của thiên nhiên, tiếng chim ríu rít đang hát ca, toàn bộ những thứ đó nói lên tâm hồn đang rạo rực thú vui của nhà thơ, một tâm hồn rộng mở đón chào sự kì diệu của tương lai, một con người tràn ngập lý tưởng và tin tưởng vào cách mạng sẽ thành công . Ý chí cách mạng đầy tự tin của ông xứng đáng cho thanh niên tuổi trẻ hiện nay noi theo chỉ qua những cảm nhận khổ đầu bài thơ Từ ấy.

Bài văn mẫu 4

Với những vần thơ luôn phản ánh chân thực những chặng đường cách mạng gian khổ, hi sinh nhưng cũng nhiều thắng lợi vẻ vang của dân tộc Việt Nam Tố Hữu đã làm nên tên tuổi của tôi trong sự nghiệp văn học nước nhà được người người biết đến và mến mộ. Mà tiêu biểu cho hồn thơ dạt dào cảm xúc ấy đó là bài thơ Từ Ấy. Bài thơ đó là khúc ca đầy tự hào rợn ngợp hạnh phúc của người thanh niên một lòng với nước được giác ngộ lý tưởng của Đảng. Mở đầu cho mạch cảm xúc này là thú vui say mê khi bắt gặp lí tưởng của Đảng:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá.
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Trong bối cảnh tổ quốc ta lúc bấy giờ có hàng nghìn thanh niên mang trong mình trái tim yêu nước sâu nặng cùng niềm nhiệt huyết sục sôi. Ngày mà họ được đứng vào hàng ngũ những người cùng phấn đấu vì một lý tưởng cao đẹp khiến cho họ cảm thấy vui sướng hơn yêu cuộc đời này hơn và Tố Hữu cũng như vậy:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim”

Mở đầu bài thơ là hai chữ Từ ấy. Từ ấy đó là từ khi nhà thơ được giác ngộ lý tưởng của Đảng được kết nạp vào Đảng cộng sản Đông Dương. Đây là một mốc thời gian quan trọng khắc ghi một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của chính tác giả – thời điểm có tác động mạnh mẽ đến cuộc đời mang dấu ấn sâu sắc đối với người thanh niên yêu nước. Và hơn thế nữa lý tưởng của Đảng như ánh hào quang rạo rực chiếu soi và trái tim yêu nước nồng cháy để bừng nắng hạ. Không phải là nắng xuân hay nắng thu và lại là nắng hạ bởi lẽ nắng hạ là thứ tia nắng chói chang và rực rỡ nhất trong năm. Thêm vào đó nó cũng như tầm tác động của lý tưởng cách mạng đến với những người thanh niên. Bên cạnh đó hình ảnh nắng hạ xuất hiện trong câu thơ với nét nghĩa ẩn dụ. Cùng mang tính chất là hình ảnh ẩn dụ như hình ảnh nắng hạ là sự xuất hiện của mặt trời chân lý. Mặt trời của thiên nhiên mang đến ánh sáng năng lượng giúp cho đời sống sinh hoạt của con người cũng như mặt trời chân lý đó là lý tưởng cách mạng của Đảng đã soi đường dẫn dắt người thanh niên rất có thể chọn cho mình một đường đi đúng đắn. Và rồi người thanh niên ấy đã đón nhận ánh hào quang rực rỡ bằng cả sự chân thành bằng cả trái tim nồng nàn yêu nước. Điểm nhấn của câu thơ còn là ở động từ trói tạo sự mạnh mẽ và lại là chói qua tim – là nơi giao thoa những cung bậc cảm xúc của con người. rất có thể thấy lí tưởng đã làm thay đổi cả một con người một cuộc đời cùng với sự khẳng định chỉ khi có lý tưởng cách mạng của Đảng chỉ mới làm đúng và có tự đường đi đúng đắn cũng như tâm hồn ấy bắt đầu reo vui:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Cảm xúc vui sướng khi được giác ngộ lý tưởng của Đảng được bộc lộ một cách mãnh liệt. Sự có mặt của bút pháp lãng mạn càng làm tô đậm hơn rõ nét và sâu sắc hơn tâm trạng ấy. Sau khi được giác ngộ lý tưởng của Đảng tâm hồn bỗng trở thành một vườn hoa lá. Vườn hoa lá là khu vườn có đủ sóc đủ vị đủ hương. Rộn tiếng chim là hình ảnh được tác giả vẽ thêm để làm nổi trội lên đường nét của khu vườn. Nơi đây mang một màu sắc tươi tắn cảnh vật vạn trạng hấp dẫn tràn đầy năng lượng sức sống. Tâm hồn của nhà thơ cũng rạo rực như vậy. nét tương đương này tạo ra mạch sống cho khổ thơ. Với cách lập luận như vậy giúp cho khái niệm vốn vô hình hồn tôi trở thành hữu hình và cụ thể hơn lúc nào hết. Tâm hồn của tác giả – một người chiến sĩ trẻ được ví như một vườn hoa lá và khu vườn hoa lá ấy được tắm mình trong tia nắng mặt trời đang lan tỏa sinh sôi và êm ấm trong sự sinh sôi nảy nở của thiên nhiên vạn vật. Tác giả đang đón nhận lý tưởng cách mạng giống như cây xanh đang đón nắng để phát triển tươi tốt xum xuê thì nhà thơ cũng đều có tâm trạng vui sướng phấn khởi như vậy. Với Tố Hữu đang trên mình tư cách là một nhà thơ lý tưởng cách mạng không những đem lại cảm hứng sáng tạo nghệ thuật và hơn thế còn là đổi mới cho một hồn thơ.

Khép lại khổ thơ thứ nhất với sự vui sướng niềm say mê cũng như là lời cảm tạ của tác giả đối với Đảng đã mở đường cho mình dẫn dắt mình có được đường đi đúng đắn. hài hòa trong cách vận dụng nghệ thuật cùng ngôn ngữ mộc mạc giản dị khổ thơ đã đi sâu vào lòng người với những âm hưởng khó phai.

Bài văn mẫu 5

“Từ ấy” là trạng từ chỉ thời gian, khắc ghi bước ngoặt trong cuộc đời cách mạng của người thanh niên yêu nước. có vẻ như, khoảnh khắc ấy khiến tác giả nghẹn ngào đến mức không nói nên lời và chỉ rất có thể dồn nén trong hai từ “Từ ấy”..

Mở đầu bài thơ, tác giả đã sử dụng một lời thơ rộn ràng, tràn ngập tình yêu. Ngay câu thơ đầu, nhà thơ đã sử dụng hai chữ “từ ấy” có lẽ là để khắc ghi phút giây thiêng liêng trong cuộc đời người lính trẻ. Đó là bước ngoặt lớn lao thay đổi cả vận mệnh của người thanh niên yêu nước, và thay đổi về nhận thức, về lẽ sống.

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim

có vẻ như, khoảnh khắc đứng vào hàng ngũ của Đảng, trong lòng tác giả đã “bừng nắng hạ”. Đó là tia nắng chói chang, sáng nhất, rực rỡ nhất chứ không nhẹ nhàng như nắng đầu xuân. tia nắng ấy còn mang theo cả hơi ấm như sự rạo rực, tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ. Nhờ ánh sáng ấy, bóng tối đêm dày nô lệ như bị xua tan.

Tiếp đến, nhà thơ sử dụng hình ảnh “mặt trời chân lý” để thể hiện cho lý tưởng cách mạng. Đây là hình ảnh ẩn dụ cực kì đặc sắc mà Tố Hữu đã lồng ghép. Ở đây tác giả muốn so sánh rằng lý tưởng cách mạng như ánh mặt trời – là nguồn sáng lớn và rực rỡ nhất. Là nguồn ánh sáng mà vạn vật cần để duy trì cuộc sống. có vẻ như chỉ việc thiếu “mặt trời chân lý” của cách mạng thì toàn bộ đều chìm trong tăm tối. Đó đó là ánh sáng soi đường, chỉ lối cho toàn bộ những người thanh niên yêu nước.

Trong hai câu thơ đầu, nhà thơ sử dụng liên tiếp hai động từ cường độ mạnh “bừng” và “chói”. trải qua hai động từ này, tác giả muốn thể hiện sức tác động cực kì mạnh mẽ mà lý tưởng của Đảng mang đến cho chàng thanh niên trẻ. Trong số đó, “bừng” không những là giác ngộ đơn thuần mà còn là sự thức tỉnh sâu sắc. “Chói” đó là chiếu một cách trực diện, là sự giác ngộ ở mức tuyệt đối.

Sau khi được mặt trời lý tưởng soi rọi, chỉ lối, người thanh niên yêu nước đã cất lên thành tiếng hát sôi nổi, say mê:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

trải qua những hình ảnh so sánh độc đáo, nhà thơ đã thể hiện được hồn thơ tươi trẻ tràn đầy nhiệt huyết. Tự ví “hồn tôi là một vườn hoa lá” cho thấy từ khi được ánh sáng cách mạng soi rọi, tâm hồn người thanh niên luôn rộn ràng, tràn ngập nguồn sống mãnh liệt với đa màu sắc. Một hình tượng vô hình, nhưng trải qua lối ẩn dụ khéo léo lại trở thành hữu hình.

Sau khi được lý tưởng cách mạng soi sáng, cuộc sống lẫn tâm hồn của nhà thơ như hoàn toàn được lột xác. không thể chìm đắm trong sự buồn bã, ảm đạm giữa mùa đông giá lạnh. Giờ đây tâm hồn nhà thơ như một mảnh hồn đầy hương và sắc, mang đến nguồn sinh lực dồi dào, nhiệt huyết. có vẻ như, cuộc sống khi có lý tưởng sẽ trở thành đa âm sắc và đượm mùi thơm.

Với nhịp thơ sôi nổi, Tố Hữu đã khắc họa một cách sắc nét và chân thực bao cảm xúc dâng trào. Nó giống như lòng rạo rực, hạnh phúc vô bờ bến của tác giả ngay buổi đầu gặp gỡ lý tưởng. có vẻ như mặt trời chân lý đó là chìa khóa mở ra cánh cửa đầy tươi sáng, vẫy gọi bao tâm hồn bước vào với toàn bộ niềm tin, hy vọng và nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Phân tích khổ 1 bài thơ Từ ấy ta thấy được sự khéo léo, tài tình của Tố Hữu trong việc khai thác hình ảnh, lời thơ. Khổ thơ như khúc hát say mê của triệu triệu trái tim hướng về Đảng, về cách mạng. trải qua từ ngữ ngắn gọn, tác giả đã làm toát lên được cảm xúc chân thực, mãnh liệt của người thanh niên yêu nước buổi đầu gặp lý tưởng cách mạng. Đó đó là lẽ sống, là con đường đúng đắn của cả dân tộc chứ không riêng ai.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *