Tập làm văn lớp 5: Tả cô lao công đang làm việc gồm dàn ý chi tiết, cùng 10 bài văn mẫu, giúp những bạn học viên lớp 5 có thêm nhiều ý tưởng mới để viết cho mình một bài văn hoàn chỉnh, sinh động hơn.

Toàn bộ 10 bài văn mẫu tả cô lao công được chúng tôi tổng hợp từ bài làm hay nhất của học viên trên toàn quốc, giúp những em có thêm tài liệu tìm hiểu thêm, để ngày càng học tốt môn Văn. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Download.vn:

Tập làm văn lớp 5: Tả cô lao công đang làm việc

  • Dàn ý tả cô lao công
  • Tả cô lao công – Mẫu 1
  • Tả cô lao công – Mẫu 2
  • Tả cô lao công – Mẫu 3
  • Tả cô lao công – Mẫu 4
  • Tả cô lao công – Mẫu 5
  • Tả cô lao công – Mẫu 6
  • Tả cô lao công – Mẫu 7
  • Tả cô lao công – Mẫu 8
  • Tả cô lao công – Mẫu 9
  • Tả bác lao công

Dàn ý tả cô lao công

1. Mở Bài: Giới thiệu về cô lao công mình định tả.

2. Thân Bài:

a) Ngoại hình.

  • Dáng người cô cân đối.
  • Làn da ngăm đen.
  • Khuôn mặt trái xoan.
  • Mái tóc màu đen, dài đến ngang lưng.

b) Trang phục.

  • Cô mặc bộ quần áo màu xanh của công nhân dọn dẹp vệ sinh môi trường, đội nón, đi giày.
  • Cô đeo khẩu trang tránh bụi bẩn, đeo găng tay để bàn tay không bị xước xát.

c) Hoạt động

  • Cô nhanh nhẹn đưa từng đường chổi và hót rác vào xe đẩy để mang chúng đến nơi xử lí.
  • Cô làm việc rất cần mẫn, không quản ngại trời nắng hay mưa.

3. Kết Bài: Bày tỏ tình cảm của bản thân với cô lao công ấy.

Tả cô lao công – Mẫu 1

Với em, người tốt là những người không ngại công việc vất vả vẫn cố gắng đóng góp cho mọi người. Cô lao công của trường em là người như vậy. Thời gian em gắn bó với ngôi trường cũng là ngần ấy thời gian em được nhìn thấy cô làm việc. Hình ảnh ấy luôn hiện hữu trong đầu em thật gần gũi dù em đã lên cấp hai và rời xa ngôi trường ngày ấy.

Cô lao công tên Vui, cái tên nói lên tính cách của cô nhưng cuộc đời cô thì không được vui vẻ, hạnh phúc như vậy. Năm nay có lẽ cô chừng 50 tuổi, mái tóc cô đã điểm hoa râm. Mặc dù cô thường đội chiếc nón rộng vành che kín cả nửa khuôn mặt và mái tóc nhưng mỗi lần cô nghiêng mình quét sân em vẫn thấy được mớ tóc trắng đen xen lẫn nhau như một áng mây trắng bồng bềnh giữa trời bị một vầng mây đen phủ lấy. Lúc trời thông thoáng, cô bỏ chiếc nón xuống và bới mớ tóc lên cao gọn gàng. khuôn mặt cô không tồn tại gì đặc biệt, nếu không để tâm bạn cũng rất có thể nhầm lẫn với khuôn mặt của những chị, những dì bán bánh, bán rau ở chợ. Một khuôn mặt sạm màu sương gió và những nếp nhăn của thời gian. Mặt cô tròn tròn, vầng trán nhô cao lúc nào cũng phất phơ những sợi tóc may bết lại bởi mồ hôi lấm tấm. Đôi mắt cô nàng tí được che kín bởi hàng lông mi khá dài. Mỗi lần cười với chúng em, đôi mắt híp lại chỉ còn thấy hai vệt ngắn chạy trên khuôn mặt. Vậy mà em lại thích ngắm nhìn mắt cô chính vì nó chứa đựng điều gì bí hiểm, vừa vui lại vừa buồn. Đôi lông mày rất dày và dài uốn cong như một chiếc cầu nhỏ bắc trong vườn, chỉ có điều chiếc cầu này đã qua bao nhiêu năm không được điểm tô nên nó đã già đi rất nhiều. Cô Vui có một khuôn miệng rộng và nụ cười rất tươi. Ở cái tuổi xế chiều nhưng cô vẫn thích đùa giỡn cùng lũ trẻ chúng em. Mỗi lần nhìn chúng em tập hát trong lớp, cô lại hát theo giai điệu, nhìn miệng cô ngân nga em nghĩ cô còn rất trẻ, trẻ như cô giáo dạy nhạc của chúng em.

rất có thể vì lớn tuổi nên dáng cô cũng mập mạp như dáng của những bác ở gần nhà em. Mặc dù vậy cô vẫn nhanh nhẹn với những bước chân chắc chắn. Đôi chân chẳng ngại sân trường nóng bức vào những trưa nắng hay lúc sân trường ngập nước mưa thì cô vẫn thoăn thoắt lau chùi, quét dọn. Cô hay mặc bộ quần áo công nhân quét dọn, thỉnh thoảng lại thay bằng bộ quần bà ba đã sờn cũ. Mỗi lần nhìn cô Vui mặc bà ba màu cà, em lại nhớ đến bà em ở quê, bà vẫn thích nhất mặc bà ba màu tím. Bàn tay cô to bè, những ngón tay dài và chai sạn vì lúc nào cũng lao động. Em nghe những cô giáo bảo đêm hôm về nhà cô còn phụ rửa chén cho một quán cơm gần nhà. Cô phải làm việc vất vả để nuôi một người mẹ già bệnh tật và đứa cháu mồ côi đang tuổi đi học. Cô không tồn tại ông xã, không tồn tại con nên cô thường nói nhìn chúng em vui chơi, học bài cô cảm thấy vui như đang ngắm con cháu mình chăm chỉ vậy. Em nhớ mấy lần trời mưa lớn lắm, ngập cả sân trường, bọn học trò ướt lướt thướt đang đứng đợi mẹ đến đón. Lúc ấy em chỉ là cô học trò lớp Một còn xa trường lại lớp nên rất lo sợ. Em đứng khóc vì không thể ra ngoài đón mẹ. Cô Vui lại gần em và nói “Lại đây con gái, mẹ đang đợi ở cổng, lại đây, lên lưng cô cho quá dang”. Cô mỉm cười vẫy em lại. Cô khom người xuống và giúp em trèo lên lưng cô, cô cõng em lội qua sân ngập quá gối, mưa vẫn rơi sao lòng em thấy ấm. Cũng vì lần ấy em cảm thấy cô thật gần gũi, hiền lành như bà như dì em vậy.

Đã lâu rồi em không tồn tại dịp về trường thăm mái trường, thăm thầy cô và thăm lại cô Vui. Chắc cô vẫn tồn tại đấy ở đấy, ngày ngày tiếng chổi tre xào xạc qua cửa lớp, vẫn nở nụ cười động viên những đứa học viên nhút nhát và cũng sẽ dang đôi tay dắt chúng em đến với mẹ. Em mong sao cho cô luôn khỏe mạnh để vui cùng mỗi thế hệ học viên.

Tả cô lao công – Mẫu 2

Đã khi nào những bạn để ý đến những cô lao công vẫn chưa? Họ đã không quản ngại mưa nắng để giữ cho môi trường luôn xanh – sạch – đẹp. Cô lao công thường xuyên quét dọn ở khu vực ngõ nhà tôi ở tên là Thu.

Cô Thu năm nay đã gần 40 tuổi. Cô có dáng người cân đối và nước da ngăm đen. Mái tóc cô đen nhánh, dài đến ngang lưng được buộc gọn gàng ở phía sau gáy. Khuôn mặt trái xoan cùng nụ cười tươi tắn trên môi cô luôn tạo cho người khác một cảm giác thân thiện, gần gũi. Cô mặc một bộ quần áo của công nhân dọn dẹp vệ sinh môi trường màu xanh lá, trên đầu đội chiếc nón lá và chân đi đôi giày vải mềm. Cô đeo chiếc khẩu trang màu nâu để chống bụi bẩn từ môi trường làm việc. không chỉ là vậy, cô còn đeo đôi găng tay để tránh cho bàn tay mình bị xước xát.

Cô thường làm việc vào buổi sáng sớm và chiều tối. Nếu buổi sáng cô quét dọn những con đường thì đến buổi chiều, cô thu gom rác thải vào một chiếc xe đẩy và đẩy đến nơi xử lí rác. Trời mới tờ mờ sáng nhưng mọi người đã nghe thấy tiếng chổi đều đều, quen thuộc của cô. Và khi trời sáng hẳn, mọi người đã thấy một đường phố sạch sẽ, những rác rưởi, lá cây cũng đã được thu gọn lại. Đôi bàn tay đã nhiều vết chai sạn của cô nhanh nhẹn đưa những đường chổi, rồi cũng chính đôi bàn tay ấy hót rác vào chiếc xe đẩy. Mọi ngóc ngách đều trở thành sạch sẽ. Cô làm công việc này với toàn bộ sự hăng say và yêu thích. Dù trời nắng hay trời mưa thì cô Thu vẫn tiến hành công việc một cách đều đặn. Có những đêm trời gió bão và mưa rất to, mọi người cứ ngỡ rằng đường phố sẽ chìm trong lá khô và rác thải nhưng đến hôm sau ai nấy đều bất ngờ vì con đường đã được cô lao công dọn sạch.

Công việc của cô cùng sự hi sinh thầm lặng đã góp phần làm cho môi trường sạch sẽ, trong lành hơn. Thật may mắn cho em khi những buổi sáng chạy thể dục cùng ông nội bắt gặp hình ảnh cô lao công đang làm việc. Điều đó khiến em nhận thấy nghề nghiệp chân chính nào cũng đáng quý và đáng được trân trọng. Công việc của cô tuy thầm lặng nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc cực kì to lớn đối với cuộc sống của chúng ta.

Tả cô lao công – Mẫu 3

mỗi ngày trên con đường quen thuộc đến trường, em đã làm quen được với một chị công nhân cần mẫn dọn dẹp rác rưởi trên đường phố. Chị tên Thanh Hằng là người công nhân thuộc công ty môi trường thành phố.

Ngày nào cũng vậy, chị Hằng luôn say sưa với công việc của tớ. Chị có một thân hình khá nhỏ đối lập với công việc nặng nhọc của tớ. Chị còn trẻ lắm, ước chừng chị khoảng hai mươi, dáng người thon thả, cao cao. Khuôn mặt chị tròn trịa với chiếc mũi dọc dừa và đôi môi đỏ thắm. Mỗi khi cười để lộ hai hàm răng trắng và đều.

Công việc của chị đòi hỏi phải đeo khẩu trang để đảm bảo dọn dẹp vệ sinh. Chị chỉ còn chừa lại đôi mắt tròn to, sáng long lanh. Em thích nhất là mái tóc đen mượt búi gọn lên, đầu đội nón bảo hộ lao động của chị. Chiếc áo màu xanh công nhân đã phai màu sương gió, bó gọn thân hình thon thả của chị làm ánh lên vẻ rắn giỏi. Chị mặc quần đen bó ống, chân đi giày ủng, đôi bàn tay xỏ găng tay màu cafe sữa, trông chị gọn gàng như một người lính ngoài trận địa. Chị cầm chiếc chổi tre cán dài mang theo đưa lại trên đường nhựa kêu sàn sạt. Động tác của chị nhanh nhẹn nhưng cẩn trọng. Chị quét rác thành từng đống nhỏ rồi xúc đổ lên xe.

Một chị khác cùng làm việc với chị, cặm cụi kéo chiếc xe rác to kềnh đi theo. Chị lom khom hốt sạch từng đống rác. Sau một lúc, mặt đường đã được dọn sạch, không gian như trong trắng hơn, thoáng đãng hơn. Chị thật vất vả vì nắng đã lên cao, mồ hôi trán nhễ nhại lưng chị ướt sũng nhưng chị vẫn miệt mài với công việc của tớ.

Em cực kì thán phục sự chăm chỉ của chị. Chính vì vậy mà em luôn chấp hành quy định vứt rác đúng nơi quy định để đường phố luôn sạch đẹp như điều chị lao công đang cố gắng tiến hành.

Tả cô lao công – Mẫu 4

Trong xã hội có rất nhiều nghề nghiệp không giống nhau, mỗi công việc lại đóng góp một phần cho sự phát triển của vương quốc.Có một công việc tuy lặng lẽ và lặng lẽ nhưng mỗi ngày đang giúp cho môi trường được xanh – sạch – đẹp hơn, đó là những cô lao công dọn dẹp đường phố.
Cô mặc một bộ quần áo màu xanh tím, đi đôi giày thấp, cô búi tóc cao, đội một chiếc mũ bảo hộ và chiếc khẩu trang chống bụi. Trang phục của cô gọn gàng, tương thích với công việc lao động vất vả. Nghề của cô không được mặc những bộ quần áo đẹp đẽ, sang trọng nhưng công việc cô đang làm có ý nghĩa sâu sắc rất quan trọng, góp phần làm sạch đẹp thành phố của chúng ta.

mỗi ngày, công việc của cô bắt đầu lúc khoảng 4 giờ chiều, cô lao công đẩy chiếc xe rác tới từng ngõ phố. Tiếng chuông reo của cô nhắc nhở mọi gia đình đem rác thải ra xe thu gom. Mọi người nhanh gọn thu gọn rác sạch sẽ và đổ rác đúng giờ quy định. Những giọt mồ hôi trên khuôn mặt cô hay ướt sũng lưng áo trong nắng chiều oi ả, khiến em cảm thấy thương cô nhiều cô, Mỗi chiều ra đổ rác, em đều lễ phép chào cô và cô khẽ gật đầu, đôi mắt cô như ánh lên thú vui với công việc của tớ.

Khi đêm đã khuya và màn sương dần che phủ khắp những nẻo đường, mọi người chuẩn bị chìm vào trong giấc ngủ sau một ngày lao động và học tập mệt mỏi, công việc của cô lao công lại tiếp tục. Cô dùng một chiếc chổi dài để quét được nhanh hơn, chiếc chổi tre xào xạc vang lên dù đêm đông giá lạnh hay đêm hè oi bức. Những chiếc lá khô rơi rụng, chiếc vỏ bánh ai vô tâm vứt lại trên đường nhanh gọn được cô thu gom và dùng hót rác bỏ vào thùng. Quét đến đâu, cô đẩy chiếc xe rác tới đó. Khi chiếc xe rác đã đầy, cô sẽ đẩy đến nơi triệu tập rác để chiếc xe môi trường chở rác về bãi thải của thành phố. Công việc của cô kết thúc cũng là khi ông mặt trời thức giấc, thả những tia nắng nhỏ xinh xuống con phố sạch sẽ tinh tươm.

Những ngày lễ tết, mọi người đều háo hức với những chuyến đi chơi xa hay bên gia đình sum vầy vui vẻ, em vẫn thấy cô lao công lặng lẽ với công việc quét rác và thu gom rác của tớ. Bởi vắng cô một ngày, những con đường ngõ phố sẽ tràn ngập rác thải, bầu không khí sẽ không thể trong lành và sạch sẽ. Vì vậy, em mong mỗi người sẽ cùng có ý thức vứt rác đúng nơi quy định để những cô lao công bớt vất vả và mệt nhọc hơn.

Mỗi ngày trôi qua, những cô lao công vẫn miệt mài làm công việc của tớ trên từng con phố. Em luôn thầm cảm ơn những cô đã không quản ngại vất vả gian khó để mang đến cho mọi người môi trường sống sạch đẹp và trong lành hơn.

Tả cô lao công – Mẫu 5

Trường tiểu học của tôi rộng lắm với rất nhiều phòng học nhưng lúc nào chúng cũng sạch sẽ, thông thoáng. Đó là nhờ bàn tay chăm chỉ của bác lao công trường tôi.

“Những đêm hè
khi ve ve đã nghỉ
tôi lắng nghe
trên đường trần phú
tiếng chổi tre
xao xác hàng me…”

Khi đọc bài thơ “tiếng chổi tre” của nhà thơ Tố Hữu, tôi nhắm mắt lại tưởng tượng bác lao công cần mẫn, vất vả nhưng khi nhìn thấy bác lao công trường tôi làm việc, hình ảnh ấy rõ nét hơn,cụ thể và sinh động hơn.

Bác lao công năm nay đã ngoài 45 tuổi Tuy thế bác vẫn là người phụ nữ khỏe mạnh và chăm chỉ làm việc. Lúc nào tôi cũng thấy bóng bác đi qua đi lại.có khi bác ở khu sân trường nhưng có khi lại thấy bác ở vườn cây nhanh nhẹn lạ lùng. Một hôm về học muộn, tôi thấy bác đang đang dọn dẹp những phòng học. Nhìn từ xa trông bác như một “vệ sĩ “của môi trường. Bác bịt kín mặt chỉ nhìn thấy đôi mắt. Tay cầm cây chổi, tay đẩy thùng rác bác đến từng lớp một sau giờ học. Lớp nào cũng như một chiến trường. Bác cúi xuống nhặt từng mẩu giấy vụn và những giấy rác trong ngăn bàn bỏ vào thùng rác rồi bác lại cặm cụi quét hết lớp này đến lớp khác. Chổi bác mang đến đâu Hình như bao nhiêu bụi bẩn bị quét sạch đến đấy. chúng sợ chạy loạn như một đàn kiến vỡ tổ. Sàn nhà đã sạch bóng bác lại vội vàng kê lại những dãy bàn cho chúng tôi. cối buổi thấy anh bảng đen mặt lem luốc bác liền lau cho anh, nhìn anh thật kiêu hãnh. khắp cả gian phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Bác đưa cặp mắt liếc qua liếc lại như đang ngắm nhìn lại những thành quả của tớ.bàn ghế, bảng đen, cũng nhìn bác lao công như thầm cảm ơn. Cứ thế, hết phòng này đến phòng khác. Bóng bác cứ lặng lẽ lặng lẽ một mình trên những phòng học dài. Bác như một anh hùng lăn xả vào những chiến trường mà mỗi lúc bước vào là chiến trận hỗn độn mà khi bước ra là cả một toàn cầu bình yên.

không tồn tại công việc nào là thấp kém, mọi việc dù nhỏ đến đâu thì những đóng góp của nó cũng mang lại lợi ích cho con người và xã hội. Như bác lao công trường tôi, chăm chỉ việc mẫn với công việc của tớ dù không ai biết đến nhưng nó đã mang đến cho chúng tôi cả một không gian thông thoáng.

Tả cô lao công – Mẫu 6

cha mẹ em là giáo viên dạy thể dục nên từ nhỏ em đã được cha mẹ rèn luyện cho việc dậy sớm, đi tập thể dục ở công viên. Ngày nào cũng vậy 5h45 sáng đi tập thể dục em đều thấy bác Việt là lao công ở đó chăm chỉ, cần mẫn quét rác.

Em rất ấn tượng với bác lao công ấy. Bác đã ngoài 60 tuổi nhưng vẫn rất khỏe để làm việc. Người bác nhỏ nhỏ, hơi gầy, lưng bác bị gù xuống nhưng không phải chống gậy như bà em. Bộ quần áo lao động của bác màu xanh da trời thêm đôi ủng ngắn màu đen vừa khít với thân hình. Bác hay đội cái mũ vải để khi mặt trời lên đỡ bị nắng. Mái tóc xoăn, ngắn nhưng vẫn rất đen chắc là bác đã nhuộm để những sợi bạc biến mất. Bác có làn da hơi đen mẹ em gọi là nước da bánh mật, để lộ lên đôi mắt sáng không cần đeo kính lão. Chân bác vẫn thoăn thoắt đi lại không tồn tại dấu hiệu bệnh người già, đôi tay vẫn nhanh nhẹn đưa cái chổi qua qua lại lại quét lá cây và rác đổ vào xe. Nếu có chai nhựa hay lon bia bác thường nhặt riêng vào một chiếc túi khác treo trên xe rác để bán đồng nát. Ngoài dụng cụ là cái chổi, hót rác và xe đẩy bác còn chuẩn bị cho mình một chiếc xẻng nhỏ phòng lúc cần đến lại không tồn tại. Dù là khi trời nắng hay mưa bác cũng luôn hoàn thành tốt công việc của tớ.

Em thích nhất ở bác là nụ cười tươi, thân thiện với toàn bộ mọi người. Bác hay trò chuyện với những cô, những bác đi thể dục. Em cũng hay chào và nói chuyện với bác thường xuyên. Em rất quý bác lao công, mong bác luôn mạnh khỏe để giữ cho môi trường trong công viên luôn xanh, sạch, đẹp.

Tả cô lao công – Mẫu 7

Những chiến sĩ ở tiền tuyến chiến đấu đối mặt với quân thù để bảo vệ Tổ quốc. Những chiến sĩ ở mặt trận văn hoá hăng hái dạy và học để đào tạo nhân tài cho vương quốc. Cũng vậy, những chiến sĩ thầm lặng của công cuộc xây dựng nước nhà, bảo vệ sức khỏe cho nhân dân, giữ gìn môi trường xanh, sạch, đẹp để môi trường thêm đẹp, thêm xinh. những chiến sĩ trên mặt trận này là những cô, những chú công nhân dọn dẹp vệ sinh của công ty Môi trường Đô thị.

Thường xuyên quét dọn đường ở khu phố của em là một cô công nhân tuổi chừng ba mươi lăm, ba mươi sáu. Cô có mái tóc đen và dài, kẹp gọn gàng một búi tròn sau gáy. Làn da ngăm ngăm không làm xấu cô một chút nào, nó tôn lên đôi mắt to, sâu, có cặp lông mi cong vút. Có lẽ do cặp mắt và làn da, khuôn mặt cô trông giống một phụ nữ Ấn Độ nhan sắc mặn mà. Dáng cô hơi gầy, người nhỏ nhắn. Cô mang khẩu trang dày màu xanh và mặc bộ đồ công nhân xanh, áo khoác ngắn tay màu cam có in dòng chữ “Công ty dọn dẹp vệ sinh Môi trường Đô thị”. Cô đi đôi găng tay to bè may bằng vải dày. Nhờ đôi găng tay bảo vệ, bàn tay cô không bị trầy xước. Với mái tóc cột gọn trong vành mũ bảo hộ, cô công nhân dọn dẹp vệ sinh trông giống như một anh thợ mỏ đang chuẩn bị vào ca.

Từ mờ sáng, cả khu phố đã nghe tiếng chổi của cô quét xoèn xoẹt trên đường. Khi mọi người thức dậy, tíu tít lo công việc buổi sáng thì đường phố đã sạch bóng. Lá cây và rác được quét dọn thành năm, bảy đống. Cũng vào lúc ấy, một chú công nhân dọn dẹp vệ sinh đẩy xe rác đi tới, cô dùng ki, hốt rác cho vào thùng xe rồi cùng chú công nhân đẩy xe đến đoạn đường khác. Cô công nhân cần mẫn quét đường giúp phố xá sạch đẹp, giữ gìn môi trường được trong lành, bảo vệ sức khỏe cho mọi người. Công việc của cô thầm lặng nhưng kết quả của nó thật lớn.

Góp phần giữ gìn nhà ở, đường phố, nơi công cộng sạch đẹp là bổn phận và trách nhiệm của mỗi người dân. Em nhiệt liệt ủng hộ trào lưu giữ gìn môi trường xanh, sạch, đẹp, đồng thời kêu gọi những bạn nhỏ đừng xả rác bừa bãi. Chúng ta hãy cùng với những cô chú công nhân giữ gìn đường phố sạch, tiến hành nếp sống văn minh. Đó là việc làm thiết thực tỏ lòng biết ơn những cô chú công nhân dọn dẹp vệ sinh.

Tả cô lao công – Mẫu 8

Trong xã hội, mỗi người làm một nghề, công việc không giống nhau. Có những nghề mà ai cũng biết đến và kính trọng như bác sĩ, giáo viên, công an nhưng bên cạnh đó có những người làm công việc mà không mấy ai để ý đến đó là những bác bảo vệ, những cô lao công,… Thực sự thì những người đó, họ cũng đáng được coi trọng và được xã hội tôn vinh.

Trong một buổi chiều đi dạo với mẹ ở công viên thủ lệ, em đã đặc biệt để ý đến chị công nhân đang dọn dọn dẹp vệ sinh ở ven đường. Bởi chị ấy có điểm gì đó rất khác lạ. Trông chị khoảng ngoài 30 tuổi, dáng người đầy đặn phúc hậu. Chị mặc chiếc áo màu xanh công nhân, và chiếc quần bó ống cùng màu. Mặc dù bộ quần áo chị đang mặc đã bạc mầu nhưng trông vẫn rất gọn gàng. Mái tóc của chị dài và đen óng giống như những thiếu nữ ngày xưa mà em đã từng xem trên phim ảnh. Chị buộc tóc cao lên đỉnh đầu thật gọn gàng. Trên đầu đội mũ bảo hộ lao động màu vàng tươi tắn. Mặc dù chị đeo khẩu trang nhưng em vẫn nhìn thấy làn da chị ngăm ngăm đen.

Ngày nào chị cũng dọn dọn dẹp vệ sinh ngoài đường thì chắc chắn da chị không thể trắng như những người làm việc ở văn phòng. Nhưng da của chị ấy nhìn rất khỏe và đầy sức sống. Khi chị bỏ khẩu trang ra, em được nhìn tận mắt những nét đẹp trên khuôn mặt của chị. Mắt chị to, sáng lấp lánh, cặp lông mày đen và được tỉa gọn gàng. Đôi môi chị lúc nào cũng cười rạng ngời, qua nụ cười ấy em cảm nhận được chị rất thoải mái và vui vẻ với công việc mình đang làm. Bàn tay chị thoăn thoắt cầm chiếc chổi tre mang theo đưa lại trên mặt đường, chị thu rác gọn vào một góc rồi sau đó hót rác vào thùng. Cứ đi được một đoạn, chị lại kéo cái xe đựng rác đi theo. Từng hành động được chị tiến hành rất nhanh và gọn. Chỉ một lát sau, mặt đường đã sạch sẽ và thông thoáng, không thể vương một chút lá khô hay thứ rác thải nào. Dù trời nắng hay mưa, ngày nào chị cũng cặm cụi, miệt mài với công việc.

Chị công nhân mà em vô tình gặp đã để lại trong em rất nhiều ấn tượng. Công việc chị làm rất có ý nghĩa sâu sắc cho xã hội và chị xứng đáng được mọi người tôn trọng. Em sẽ luôn cố gắng học tập để rất có thể làm được nhiều việc có ích cho xã hội giống như chị.

Tả cô lao công – Mẫu 9

Mỗi một ngành nghề lại có một nhiệm vụ và phục vụ ở những mặt không giống nhau cho xã hội. Nếu những người thầy, thầy cô ươm mầm tri thức, nâng cao học vấn cho tuổi trẻ, bác sĩ chữa bệnh giúp mọi người, những kĩ sư xây nhà xây dựng những công trình phục vị vương quốc, những nghệ sĩ làm tâm hồn con người đẹp đẽ và phong phú hơn,…thì những người lao công lại làm sạch cho cuộc sống này.

Nhiều người thường chê thậm chí khinh bỉ, miệt thị những người lao công vì công việc của họ nhưng tôi cho rằng chúng ta không nên có thái độ như vậy vì mỗi một ngành nghề có những góp sức riêng, chỉ có điều cách góp sức của họ là không giống nhau.

Ở chỗ tôi ở, tối nào cũng có thể có một cô lao công đi quét rác. Năm nay cô đã ngoài bốn mươi tuổi rồi. Dáng người cô dong dỏng cao và có phần hơi gầy. Nước da của cô đen sạm đi vì nắng, vì gió. Mái tóc cô đã có những sợi điểm bạc- bạc vì tuổi, bạc vì những vất vả, sương gió trong cuộc đời. Nhưng mắt cô lại rất đẹp và sáng, ánh nhìn luôn ngập tràn những điều mong muốn và những ước mơ. Đặc biệt là khi cô cười, nụ cười của cô rất rạng rỡ và rất duyên, để lộ hàm răng trắng và đều tăm tắp như những hạt bắp.

Cô lao công ấy không chỉ là duyên mà cô còn rất chăm chỉ làm việc. khi nào cũng vậy, buổi tối nào cô cũng quét rất đúng giờ và quét rất sạch. Tiếng chổi loẹt quẹt của cô vang lên trong con đường buổi tối yên tĩnh. Lúc cô làm việc, cô rất chú tâm và khi nào cũng hoàn thành tốt công việc của tớ. Cô lao động ấy không chỉ là chăm chỉ mà còn rất tốt bụng. Có lần khi cô quét rác, nhặt được tiền của ai đó làm rơi, cô liền mang số tiền đó đến phường công an để trả lại cho người đánh mất. Có lần, tôi trò chuyện với cô, tôi hỏi cô rằng vì sao cô lại chọn nghề lao công thì cô đã không ngần ngại mà sẻ chia với tôi rằng: cô thấy mỗi nghề đều có lợi ích, đều góp sức cho xã hội theo những cách riêng và mặc dù nhiều người không thích công việc này, cô vẫn rất vui vẻ và tự hào vì nhờ có cô và những người giống như cô mà mọi người mới có đường phố xanh- sạch- đẹp. Lời sẻ chia của cô khiến tôi càng trân trọng và yêu mến cô cùng bao người lao công khác hơn.

Những người lao công mãi là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Hãy cảm ơn họ vì nhớ có họ, chúng ta mới được sống trong môi trường trong lành.

Tả bác lao công

Tụi học viên chúng tôi hầu như chẳng ai quan tâm đến bác lao công. Nhưng không phải vì ghét bác mà là vì hầu như chúng tôi chẳng gặp bác khi nào. Mỗi buổi sáng khi chúng tôi đến lớp, lớp đã sạch như lau cứ như chuyện cô Tấm trong quả thị vậy. Nhưng riêng đối với tôi, ấn tượng về bác lao công thật là đặc biệt. toàn bộ bắt đầu từ cái ngày chúng tôi được phân công đi lao động.

Sáng hôm ấy, sau buổi học, cô chủ nhiệm dặn chúng tôi buổi chiều đi lao động để chuẩn bị cho ngày 26/3. Buổi chiều cô có việc bận nên những em phải tự lao động theo sự phân công. Ăn trưa xong thế là tụi tôi lại vội vã đạp xe rủ nhau mang dụng cụ đến trường. Dù đến sớm nhưng vốn ham chơi, tụi con gái chúng tôi chẳng ai bảo ai quây ngồi thành một vòng tròn đủ chuyện trên trời dưới biển. Còn tụi con trai, trước khi đi đã thủ sẵn quả bóng da. Thế là đến trường những bạn đua nhau lao vào quả bóng. Sân trường buổi chiều vắng lặng chẳng có ai nên tụi tôi tha hồ đùa nghịch, la hò ầm ĩ mà chẳng ai nghĩ đến công việc phải làm. Tụi con trai còn đá bóng làm gãy cả một cành cây cảnh.

Thoáng cái đã hết quá nửa buổi chiều, lúc ấy bạn lớp trưởng mới chợt nghĩ đến nhiệm vụ được giao. Thế là chúng tôi mới cuống quýt ai làm việc nấy. Nhưng lạ thay! Khi xách nước đến những ô cửa kính để lau những vết bụi và vết bẩn lâu ngày thì chúng tôi bị phát hiện ra, những ô cửa kính đều đã được lau rất sạch. Quay sang khu hiệu bộ, chúng tôi lại thấy toàn bộ khu làm việc cũng đã được quét sạch bong. vẫn chưa kịp hiểu ra ai đó đã giúp chúng tôi hoàn thành công việc thì từ xa, tôi đã thấy bác lao công đi tới. Đáp lại lời chào của chúng tôi, bác hiền hậu mở lời:

‐ Chào những cháu! những cháu đi lao động phải không?

Bạn lớp trưởng vẫn chưa kịp reply, bác lao công lại tiếp:

‐ Thấy những cháu đang chơi vui vẻ, tiện tay bác đã giúp những cháu lo xong công việc ngày mai. Bác sợ những cháu làm không xong sẽ tác động đến ngày kỷ niệm.

Lúc ấy, bạn lớp trưởng mới thưa:

‐ Chúng cháu cảm ơn bác rất nhiều! Chúng cháu ham chơi quá!

‐ Tuổi của những cháu là tuổi chơi, tuổi học nhưng những cháu cần nhớ khi đã được giao công việc phải để ý để hoàn thành. Tiện đây bác cũng nhắc nhở những bạn nam, từ lần sau không được đá bóng ở sân trường vì sẽ làm hỏng cây xanh.

Chúng tôi ngoan ngoãn gật đầu rồi ra về trong lòng thầm cảm ơn bác lao công. Bác đã dạy chúng tôi bài học thứ nhất về lao động. Từ ngày ấy, những bạn lớp tôi quý trọng bác lao công lắm. Mỗi lần đi lao động hay có dịp được gặp mặt bác lao công, tụi tôi lại xúm quanh bác hỏi chuyện như những đứa con lâu ngày mới hội ngộ cha mình.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *