Tập làm văn lớp 5: Tả cây đa cổ thụ ở làng em gồm dàn ý, cùng 14 bài văn mẫu. Giúp những em học viên lớp 5 xem thêm, tránh lạc đề và xây dựng được ý tưởng phát minh hay khi viết bài văn tả cây đa của tôi.

Với 14 bài văn mẫu này, sẽ hỗ trợ cho việc dạy và học môn Tiếng Việt lớp 5 tác dụng. Vậy mời thầy cô cùng những em học viên xem thêm nội dung chi tiết trong bài viết dưới đây của Download.vn:

Tả cây đa ở làng em hay nhất

  • Dàn ý tả cây đa cổ thụ
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 1
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 2
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 3
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 4
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 5
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 6
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 7
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 8
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 9
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 10
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 11
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 12
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 13
  • Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 14

Dàn ý tả cây đa cổ thụ

a) Mở bài

– Giới thiệu về cây đa em sẽ tả: (cây đa ở quê nội em).

+ Ai trồng? (cây có từ lâu lăm).

+ Trồng ở đâu? (ở đầu làng).

b) Thân bài

– Tả gốc cây: Gốc cây sần sùi, rễ uốn lượn như những con trăn nhỏ.

– Cành cây: Cây có rất nhiều cành toả ra những phía.

– Tả lá: Lá xum xuê.

c) Kết bài

– Nêu tác dụng của của cây đa (cây cho bóng mát).

Cảm nghĩ của em đối với cây em tả: thích cây đa vì cây đa mang vẻ đẹp cổ kính, mùa hè là nơi nghỉ mát cho bà con nông dân, là nơi chúng em vui đùa.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 1

Mỗi khi có ai đi vào làng em lại để ý đến cây đầu làng và đều tấm tắc khen quả là một cây đa cổ thụ nghìn đời gắn bó với làng quê.

Đó là một cây cổ thụ to lớn rêu phong cổ kính sừng sững như vị thần khổng lồ bảo vệ đời sống nhân dân được yên lành ấm no. Gốc cây to như cái cột đình, lũ trẻ chúng em mấy vòng ôm không xuể. Từ thân cây lực lưỡng vươn lên cao tủa ra vô số cành nhỏ, già nua cổ kính. Rễ cây cắm sâu vào lòng đất, có những cái rễ chồi lên khỏi mặt đất như những con trăn khổng lồ trườn lên. Tán cây đua ra ngoài, bao phủ cả một vùng không gian rộng lớn. Mỗi khi đi làm đồng về, những bác nông dân thường ra ngồi dưới tán cây hưởng thụ khí giời thông thoáng dịu êm như bàn tay mẹ. Từ những cành cây lại.mọc ra những dây leo tiếp nối mặt đất và cây trông rất phong trần. Tụi trẻ bọn em thường kháo nhau rằng trong cây có cả một trái đất bí hiểm mà chúng ta không hề hay biết, trái đất ấy đẹp biết bao thơ mộng biết bao. Hay những năm hạn hãn những người dân thường ra đây cầu nguyện để có được những mong muốn của tôi. Cây trở thành một phần không thể thiếu của làng em, ai đi xa cũng nhớ về làng với cây đa rêu phong cổ kính.

Em rất yêu quý cây đa, em mong nó rất có thể sống lâu hơn trăm tuổi để sống mãi cùng làng.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 2

Có một loài cây đã lặng lẽ chứng kiến sự đổi thay của làng quê, lặng lẽ đồng hành cùng con người quê em. Đó là cây đa cổ thụ trồng ở đầu làng em. Cây đa có từ lúc nào cũng chẳng ai trong làng em rất có thể biết được chính xác.

Nó vẫn cứ ở đó, như một thành viên của ngôi làng này. Nhìn từ xa, cây đa như một người hộ vệ trung thành đứng sừng sững ở đầu làng bảo vệ an toàn cho làng quê thân yêu. Những chiếc rễ to, cứng rắn cắm sâu vào lòng đất hút chất dinh dưỡng, một vài chiếc lại nổi lên trên mặt đất. thân cây to, năm người ôm không xuể, lớp áo màu nâu bạc như minh chứng cho thời gian cây đã gắn bó với ngôi làng.

Những cành cây to, tỏa rộng, nhiều chi chít, tán lá xanh non, che mát một khoảng đất rộng. Lá đa to như chiếc quạt nan thu nhỏ, màu xanh đậm, mặt sau có một lớp lông ngắn mỏng khá mềm mại. Dưới tán lá đa xanh mát là nơi nghỉ chân lí tưởng của người dân làng em. Những bác nông dân đi làm đồng về nóng bức cũng ngồi dưới tán cây để hóng mát, xua đi cái mệt mỏi sau những giờ lao động vất vả. Những chú trâu nằm lười biếng dưới tán cây thiu thiu ngủ.

Mỗi chiều đi học về, tụi trẻ trong làng chúng em lại kéo nhau ra đầu làng, ngồi dưới gốc đa chơi chuyền, chơi đuổi bắt, kể chuyện cười vui vẻ, … Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa làm không khí thêm tươi vui, sôi động. Cây đa cùng bến nước, con đò trở thành hình ảnh hình tượng của làng quê. Em rất yêu cây đa quê em.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 3

Em sinh ra và lớn lên ở thành phố, nơi đây có vô số những căn nhà cao tầng chọc trời, chẳng hề có bóng râm xanh mát của những hàng cây. Vậy nên khi hè vừa rồi về quê ngoại, em rất ấn tượng với cây đa lớn nơi đầu làng.

Đi cùng ba mẹ từ xa tới là em đã thấy bóng cây rộng lớn che cả một vùng không gian rồi. Tán lá xanh mướt một màu, xòe rộng ra. Đỡ lấy tán lá to lớn ấy hẳn phải là những cành cây chắc khỏe và cứng cáp lắm đấy. Quả đúng là như vậy, khi em tới gần cây đa, em đã vội ngước mắt lên nhìn xem. Chao ôi! Những cành cây to như những thân cây bàng, cây phượng nơi sân trường em đang vươn ra tứ bề. Trên những cành cây đó là những cành nhỏ hơn. Những chiếc lá đa to như quạt mọc ra thật nhiều. Chiếc nào chiếc nấy xanh rì. Trên những cánh tay ấy còn có những sợi dây tơ hồng rủ xuống dưới như những chiếc mành mỏng manh.

Nơi gốc cây đa to có những hốc nhỏ, nơi đó là nơi bày quán nước của một vài bác gái trong làng, là nơi vui chơi của chúng em. Trong 2 tháng nghỉ hè ngắn ngủi, đây là địa điểm vui chơi chúng em ghé tới nhiều nhất đấy. Những trò chơi dân gian như là ô oăn quan, trốn tìm hay những trò chơi khác như chơi bán hàng đều ra mắt tại gốc đa này. Tiếng cười của lũ trẻ chúng em cứ thế vang đi thật xa thật xa.

Ngoại em nói cây đa này có từ lâu lắm rồi. Chả ai rõ nó được trồng ở đấy từ khi nào, chỉ biết cây đa này đã gắn bó với ngôi làng suốt bao nhiêu năm qua. Bởi vậy, với mỗi người con đi xa, hình ảnh cây đa đầu làng đó là hình ảnh của làng quê yêu dấu thân thương. Dù em không ở đây lâu, nhưng qua thời gian vui đùa và sống ở đây, em có cảm giác chính mình Hình như cũng là một người con của quê này, gắn bó thân thiết bao lâu nay vậy. Khi trở về thành phố, em cứ ngoái đầu lại nhìn mãi. Những dây tơ hồng phất phơ trong gió, lá cây rì rào như muốn nói lời tạm biệt vậy.

Em rất yêu cây đa này. Em mong hè năm sau mình lại có dịp được trở về quê ngoại, lại được nô đùa vui vẻ dưới gốc đa thân thuộc.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 4

Khi đến làng em người nào cũng phải thật ấn tượng với cây đa từ đầu làng. Cây đa hàng trăm năm tuổi. Cây đa to xòe tán thật là rộng biết bao nhiêu.

Thân cây đa cũng thật là lớn và những cái rễ cây cũng như nổi lên trông giống như những con trăn khổng lồ vậy. Thế rồi cũng thật dễ nhận thấy được ở xung quanh gốc đó là hàng chục gốc phụ khiến cho cây thêm bề thế và vững chãi hơn nữa. Nếu như quan sát kỹ thì cũng rất có thể nhận thấy được ở cách xa hàng cây số đã nhìn thấy bóng đa cao vượt khỏi lũy tre làng. Cây đa cổ thụ ở làng em nó như cứ sừng sững in trên nền trời xanh lè mênh mông vậy.

Cây đa to lắm, bóng của cây đa che mát một khoảng đất rộng. Có lẽ vì tán cây rộng cho nên chim chóc ở đâu kéo về làm tổ trên cành, suốt ngày ríu rít nghe rất vui tai. Nếu những bác nông dân mà có đi ở đồng về hay học viên chúng em mà đang đi trên đường nắng chang chang, khách ghé vào quán tranh nghỉ chân và rất có thể uống một bát nước chè xanh hãm đặc của cô Hoa thì thật tuyệt vời. Thế rồi ở dưới gốc đa cổ thụ thì em lại được tận hưởng cơn gió nồm nam lồng lộng thổi. Quả thật là không tồn tại gì sung sướng bằng, bao nhiêu mỏi mệt đều như đã biến mất.

Tuổi thơ chúng em Hình như cũng đã gắn liền với cây đa. Đáng để ý đó đó là chiếc lá đa to, dày và xanh bóng đêm cuộn tròn lại. Lũ trẻ cũng đã khéo léo nhanh tay xé hai bên mép lá làm sừng. Thế rồi em cũng đã tìm và buộc một mẩu dây chuối khô vào cuống rồi luồn vào trong chiếc lá đã cuộn tròn lại trước đó. Sau đó cũng khe khẽ kéo sợi dây. Và sau cùng thế là đã có một “con trâu lá đa” đẹp mắt cho lũ trẻ chúng em chơi rồi. Nhìn con nghé bằng lá đa cũng đều có được một cặp sừng cong cong, cái đầu gục gặc như sẵn sàng nghênh chiên. Thế rồi ta như thấy được đó như có nào là trâu bố, trâu mẹ, nghé tơ mà chúng em tạo ra từ chiếc lá đa như cứ nằm quây quần bên nhau thành bầy nhìn thật thích.

Chiều hè đến trong cái nóng “như đổ lửa” thì chúng em thường túm năm tụm bảy dưới gốc đa để thi thả diều. Dưới gốc đa có bóng râm thật rộng như đã giúp cho chúng em có được những cơn gió mát lành thổi. Chúng em đều yêu cây đa làng và thỉnh thoảng chúng em còn lấy nước ở dưới sông để tưới cho cây thêm tốt tươi nữa.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 5

Làng quê em có rất nhiều cảnh đẹp khiến ai đi xa nơi đây cũng đều thương đều nhớ. Đối với em, hình ảnh mái đình cổ rêu phong nằm tĩnh lặng dưới bóng cây đa cổ thụ luôn in sâu trong tâm trí mỗi lần trở về quê nội.

Cây đa chẳng biết có từ lúc nào. Bà nội kể từ khi bà còn nhỏ, cây đã ở nơi đây tỏa bóng mát cho trẻ con nô đùa. Có lẽ đến nay, cây đa cũng đến hơn trăm tuổi. Rễ đa nổi lên trên mặt đất và bò rộng ra khoảng đất xung quanh để giữ thân cây được vững chắc. Vì vậy, trải qua thời gian với bao cơn bão lớn, đa vẫn đứng vững và tỏa bóng mát cho làng quê. Rễ cây to và dài như những con mãng xà nằm lặng yên trên mặt đất. Đây cũng là nơi người dân làng em thường ngồi nghỉ chân mỗi khi đi làm đồng về và lũ trẻ con thích thú ngồi nô đùa sau mỗi buổi tan học. Cây đa còn có nhiều rễ phụ, buông dài từ trên xuống như những chiếc râu của chú bạch tuộc.

Thân cây đa to lớn, chừng ba đến bốn người dang tay mới ôm xuể. Vỏ cây có màu nâu, thân cây không nhẵn mịn mà xù xì. Thân cây khoảng 8 mét và chia thành ba nhánh lớn, xòe tán rộng xum xuê. Ngọn cao nhất mọc thẳng như hướng về nền trời xanh ngắt

Lá đa dày và rộng hơn bàn tay em, có màu xanh đậm. Mỗi khi lá rụng, lũ trẻ trong làng thường sử dụng để làm quạt mát hoặc trở thành chiếc mũ đội đầu xinh xinh. Tán đa xòe rộng như chiếc ô khổng lồ màu xanh. Trên vòm lá ấy còn xuất hiện những bông hoa đa nhỏ xíu, để rồi kết trái và mùa hè đến có những trái đa đỏ mọng, là món quà của trẻ thơ quê em. Mỗi làn gió nhẹ thổi qua, cành lá đu đưa, tạo ra âm thanh xào xạc. Ở những tán lá rộng, chim chóc kéo nhau về làm tổ rộn ràng.

Cây đa đầu làng đã chứng kiến bao chuyện buồn vui của ngôi làng. Mỗi khi có dịp về quê, em cùng những bạn thường nô đùa và chơi những trò chơi dân gian dưới bóng mát của tán đa cổ thụ. Khách qua làng thường dừng chân bên quán nước ven gốc đa, uống bát nước chè xanh và lắng nghe tiếng chim hót văng vẳng bên tai.

Em yêu thích cây đa bởi vẻ đẹp cổ kính và nơi đây đã gắn bó với bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm. Cây đa giống như ông bụt hiền từ đứng ở đầu làng, luôn dang rộng vòng tay đón nhận những người con của làng trở về. Em mong gốc đa cổ thụ sẽ mãi mãi xanh tươi, trở thành người bạn gắn bó và thân thiết với người dân quê em.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 6

Ở cạnh sân đình của làng em có một cây đa sừng sững không biết có từ lúc nào. Em chỉ biết rằng nó rất cao to và tỏa bóng mát rợp cả một góc sân. Người dân làng em vẫn bảo đó là cây chở che cho làng em.

Cây đa sừng sững như một người khổng lồ đang hiên ngang chễm chệ ngay giữa đường. Cây đa nằm sát mặt đường, phía dưới là cái giếng làng và sân đình. Mọi người vẫn bảo cây đa giếng nước và sân đình thường đi liền với nhau.

Thân của cây đa rất to, phải 5, 6 người ôm mới xuể được. Vỏ của thân cây xù xì chứ không trợn mịn và bằng phẳng, vì thỉnh thoảng còn nhô lên một số u mà người ta liên tưởng đến những ung nhọt mọc trên thân cây.

Ấn tượng nhất là bộ rễ như một đàn trăn bò lổm nhổm trên mặt đất. Đây được xem là nơi ngồi hóng gió của người dân quê em. Rễ đa to và tài bò trên đất giá như sắp bật ra. Nhưng mà nó lại bám rất sâu, nhiều trận bão đi qua nhưng vẫn không quật ngã được loại cây kiên cố ra làm sao.

Những tán lá to và xòe ra khắp nơi với vô vàn nhánh nhỏ chi chít em không đếm được. Trên những cành cây đó là những chiếc lá to và dày, có một số chiếc lá như cái quạt mo của bà em vẫn quạt. Lá nào lá nấy chắc nịch và rất khó rất có thể rơi rụng khi gió thổi qua. Trừ khi gió quá mạnh thì những chiếc lá mới theo gió rơi xuống. Bọn em vẫn thường nhặt lá đa đem về nhà viết thơ lên đó hoặc để ngồi đánh chuyền ngay dưới gốc đa luôn.

Cây đa đồ sộ này trở thành hình tượng của làng em, có nó làng em trông đẹp hơn và văn minh hơn. Mọi người vẫn bảo làng nào cũng nên có cây đa để bảo vệ cho làng và giữ gìn truyền thống làng lâu năm.

Mọi người ai đi đâu làm ăn xa cũng thường xuyên ghé về thăm quê và không ngớt khen cây đa càng ngày càng đồ sộ hơn. Nhiều người đã có những kỉ ức tuổi thơ đẹp dưới cây đa, bên cạnh giếng nước và sân đình này.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 7

Đầu làng em có một cây đa có lẽ đã vài trăm tuổi. Thân cây lớn lắm! Rễ đa ngoằn ngoèo như những con trăn khổng lồ uốn khúc. Xung quanh gốc đó là hàng chục gốc phụ khiến cho cây thêm bề thế và vững chãi. Cách xa hàng cây số đã nhìn thấy bóng đa cao vượt khỏi lũy tre làng, sừng sững in trên nền trời xanh lè.

Bóng đa che mát một khoảng đất rộng. Chim chóc làm tổ trên cành, suốt ngày ríu rít. Đang đi trên đường nắng chang chang, khách ghé vào quán tranh nghỉ chân, uống một bát nước chè xanh hãm đặc, tận hưởng cơn gió nồm nam lồng lộng thổi, quả là không tồn tại gì sung sướng bằng, bao nhiêu mỏi mệt đều tan biến hết.

Tuổi thơ chúng em cũng tìm được ở cây đa nhiều điều kì thú. Lá đa to, dày và xanh bóng đêm cuộn tròn lại, xé hai bên mép lá làm sừng, buộc một mẫu dây chuối khô vào cuống rồi luồn vào trong, khe khẽ kéo… Thế là đã có một “con trâu lá đa”, cặp sừng cong cong, cái đầu gục gặc như sẵn sàng nghênh chiên. Nào là trâu bố, trâu mẹ, nghé tơ… nằm quây quần bên nhau, nhìn mới thích làm sao!

Những chiếc búp đa khô quăn queo màu nâu rơi trên mặt cỏ nhặt về rất có thể làm kèn. Kèn búp đa ngậm vào miệng rồi phồng má thổi, nó kêu “toe” lên một tiếng, kèm theo chuỗi cười trong trẻo vang xa.

Chiều hè, chúng em thường túm năm tụm bảy dưới gốc đa để thi thả diều. Bờ con kênh chạy ngang cánh đồng làng là nơi thả diều lí tưởng. Những cánh diều chấp chới bay cao; tiếng sáo diều vi vu ngân nga giữa không trung bát ngát.

Ông em kể rằng cây đa đã chứng kiến bao sự kiện buồn vui của làng. Lá cờ đỏ sao vàng trước tiên phấp phới bay trên ngọn đa. Cuộc mít tinh trước tiên của dân làng xây dựng chính quyền cách mạng cũng ra mắt dưới gốc đa. Trong hai trận chiến tranh chống Pháp và chống Mĩ, những cuộc tiễn đưa thanh niên lên đường nhập ngũ cũng được tổ chức ở đây… Rồi chuyện làm ăn hằng ngày, chuyện đổi mới không ngừng của làng của nước, bà con trao đổi với nhau dưới bóng mát cây đa. Cây đa cổ thụ quả đúng là nhân chứng lịch sử của làng.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 8

quê! Hai tiếng gọi đó thật thân thương biết nhường nào! quê đối với mỗi người rất có thể là cánh đồng rộng lớn thẳng cánh cò bay hoặc là dòng sông hiền hòa ôm ấp xóm làng trù phú… Còn đối với em quê đó là cây đa cổ thụ ở đầu làng.

Cây đa này không biết đã có ở đây từ lúc nào, chỉ biết rằng khi em mới chỉ là một đứa bé, cây đã đứng sừng sững ở đây như một minh chứng lịch sử. Thân cây rất to, ba người bọn em nắm tay nhau ôm cũng không xuể. Cây cao với những cành cây tỏ ra tứ bề trông y như hàng chục cánh tay của những người khổng lồ.

Rễ cây lan rộng trên mặt đất, ngoằn ngoèo như những chú rắn hổ mang. Phần lớn rễ cây đã cắm sâu vào trong lòng đất để vừa làm bệ đỡ vừa hút chất dinh dưỡng nuôi cây.

Lá đa to ra hơn bàn tay người lớn một tẹo với những vân lá chạy từ cuống rồi lan ra toàn bộ bề mặt chiếc lá. Từ xa nhìn lại cây đa này trông chẳng khác gì một chiếc ô xanh khổng lồ tỏ bóng che rợp cả một khoảng đất rộng. Đây cũng là nơi nghỉ mát của dân làng sau những buổi làm đồng mệt mỏi đồng thời cũng là nơi tụi trẻ con chúng em luôn chọn làm nơi đùa nghịch. Trưa hè oi bức mà được ngồi dưới gốc cây xanh hóng gió thì tuyệt biết mấy.

Những buổi chiều trước khi mặt trời bắt đầu ngả sang màu vàng cam tuyệt đẹp thì đây đó là địa điểm cho mọi trò chơi của tụi chúng em ra mắt. Nào là ô ăn quan, nhảy dây, đá bóng và rất nhiều trò chơi khác. Chẳng biết từ lúc nào mà hình ảnh cây đa đã in sâu vào tâm trí mỗi người dân quê em. Ai đi xa trở về làng việc trước tiên họ làm đó là đưa mắt tìm kiếm hình ảnh cây đa quen thuộc.

Em rất yêu quý cây đa này. Cây vừa là người bạn vừa là người em sẻ chia mọi buồn vui trong cuộc sống.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 9

quê mỗi người đều có những vẻ đẹp riêng, những cảnh vật riêng. quê tôi gắn liền với mái nước, sân đình,..đặc biệt là cây đa cổ thụ đầu làng. Cây đa ấy giống như là linh hồn của cả ngôi làng của tôi vậy.

Cây đa cổ thụ làng tôi được trồng từ rất lâu rồi, độ khoảng gần trăm năm tuổi, từ khi tôi sinh ra, cây đa đã to sừng sững như một người khổng lồ. Gốc cây rộng, chiếm hẳn một khoảng đất to, Những rễ cây sần sùi, to mập nổi lên cuồn cuộn trên mặt đất như những con trăn khổng lồ. Thân cây đã to, màu nâu sậm xung quanh còn có những thân cây phụ cũng to không kém tiếp nối với cành cây khiến cây càng thêm vững chắc, tựa như dù có bão táp mưa sa, không gì rất có thể đánh đổ được cây đa ấy. Từ thân cây, mọc ra những cành cây to lực lưỡng như những bắp tay của người lực sĩ, tỏa ra xa tứ bề, tạo thành tán cây rộng.

Lá đa to,xanh mát, mọc um tùm trên những cành cây, từng khóm từng khóm kết lại tạo thành chiếc ô xanh khổng lồ che nắng, che mưa cho người dân trong làng. Chim chóc rủ nhau làm tổ, hót vang ríu rít trên cây. Vào những ngày hè, ông mặt trời lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ lại len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống mặt đất như những đốm sáng nhỏ li ti. Từ trên cây, mọc ra những chùm tua rua dài, dày chạm hẳn đến mặt đất, khiến tôi liên tưởng đến vị già làng với bộ râu dài um tùm ngày ngày trông giữ bình yên cho ngôi làng.

Ngày ngày, dưới gốc đa là nơi nghỉ chân của những bác nông dân đi cày đồng, uống bát nước cho vơi bớt mệt mỏi, nơi của những đứa trẻ con chúng tôi nô đùa, trèo lên những cành cây bóng mát, hét hò ầm ĩ vào mỗi buổi chiều êm đềm, hay cũng là nơi mà mỗi tối, dân làng rủ nhau ngồi tán gẫu, trò chuyện vui vẻ ngắm ánh trăng sáng trên bầu trời. Ông tôi từng nói rằng, cây đa này đã có gần trăm năm nên nó thiêng liêng cực kì, nó như linh hồn của cả làng ta vậy, không ai dám phá bỏ, làm tổn hại gì đến cây đa cả vậy nên ông cháu ta cần bảo vệ và giữ gìn cây đa ấy, nó là bản sắc của làng ta. Lời ông nói vẫn luôn tồn tại trong tâm trí tôi, quả thật cây đa cổ thụ ấy không chỉ có lâu lăm mà còn mang một vẻ đẹp cổ kính, gắn bó suốt bao đời nay với làng quê tôi. Ngồi dưới gốc đa, tôi cảm thấy lòng mình yên bình đến lạ, có lẽ nó là nơi đã quá đỗi thân thương, nó luôn dang vòng tay che chở cho từng người con của ngôi làng này vậy.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, cây đa cổ thụ vẫn đứng đó. Dù lúc bấy giờ không thể ở quê thường xuyên nữa nhưng mỗi lần có dịp về quê chơi, tôi lại ra gốc đa ngồi để ngắm nhìn cảnh quê tươi đẹp gắn bó suốt một thời tuổi thơ của tôi. Dù đi đâu xa, có lẽ cây đã vẫn sẽ mãi tồn tại trong tâm trí tôi như một niềm tự hào về làng quê của tôi.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 10

Trước ngôi chùa làng em, có cây đa cổ thụ cao vượt lên trên mái ngói xanh rêu, nổi trội trên nền trời, vẻ uy nghi hùng vĩ. Theo lời những cụ già, cây đa này đã có tới trăm năm tuổi. Cùng với ngôi chùa cổ kính, cây đa tạo thành một thắng cảnh nổi tiếng trong vùng.

Từ đằng xa, người ta đã thấy ngọn cao vút, thân cây to lớn và tán lá xanh rì. Khi mây thấp, giá như cây chạm tới trời xanh. Những hôm trời nắng, bóng mát che rợp cả ngôi chùa.
Thân cây to lớn khác thường, ba người lớn dang tay ôm không xuể. Vỏ cây màu nâu đậm, xù xì như da cóc, rễ lớn ăn sâu, bò rộng xung quanh giữ vững thân cây. Đẹp nhất là những rễ phụ, buông từng dây xuống, lơ lửng trên không như râu bạch tuộc. Cành đa xòe rộng ra tứ bề, lá dày chi chít, xanh bóng rất đẹp. Trái đa chùm chùm vàng sậm, đỏ gạch trông đẹp mắt, mùa trái chín, chim sáo về ăn ríu rít cả sân chùa.

Cây đa đem bóng mát giữa trưa hè cho trẻ chăn trâu, cho người qua đường nghỉ chân ngắm cảnh. Cây đa là cảnh đặc trưng của làng quê Việt Nam, tạo không khí thanh thản, êm ả.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 11

Đầu làng em có cây đa cổ thụ. Dù đi đâu xa đi chăng nữa, chỉ việc nghĩ đến cây đa đầu làng là nghĩ ngay đến quê yêu dấu của tôi. Mỗi lần đi đâu đó, nhìn từ xa cây đa như đang giơ tay đón chào em về với quê, về với nguồn cội.

Cây đa tọa lạc trên bãi đất rộng ở ngã ba đầu làng. Cây đa tỏa chùm bóng mát cả một khoảng đất lớn đầu làng.

Mùa hè ở đó rất đông người, những bác những cô những chú ra làm đồng về, mọi người ngồi nhâm nhi cốc trà nhà bà Bé, trò chuyện rôm rả cả đầu ngã ba, trẻ con chúng em thì chơi chuyền, ô ăn quan… Thân cây lớn, rễ mọc ngoằn ngoèo trên mặt đất. Xung quanh thân chính có rất nhiều thân phụ. Ngọn đa cao vượt khỏi lũy tre làng. Bóng đa toả mát một khoảng đất rộng. Trong tán cây, nhiều loại chim làm tổ. Nhìn xem, gốc đa xù xì, to oành, cả sáu người ôm không hết. Lá đa và dài, dày và óng mượt. Búp đa khô quăn queo nâu nâu rơi trên mặt cỏ đem về làm kèn. Nó kêu toe lên một tiếng, kèm theo chuỗi cười trong, trẻo vang xa. Cây đa đã chứng kiến bao sự kiện lớn nhỏ của làng. Cùng với bao lớp trẻ, thanh niên cũng như người già sinh ra và lớn lên. Cây đa quả đúng là nhân chứng lịch sử của làng.

Cây đa cổ thụ là hình ảnh quen thuộc và rất gần gũi với trẻ con chúng em, chúng em rất yêu cây đa ấy, vì đó là nơi chúng em được vui cười, nô đùa và lớn lên bên nhau. Cho dù sau này có đi xa đến đâu, em vẫn sẽ luôn nghĩ đến thời con thơ dại ấy bên gốc đa cổ thụ.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 12

Làng em có cây đa cổ thụ. Ông nội em cho biết cây đa cùng tuổi với đình làng: hơn hai thế kỉ.

Gốc đa to, xù xì, bốn năm người lớn ôm mới xuể. Ngọn đa cao vút chọc trời xanh. Đa có nhiều cành, nhiều rễ phụ to như cột đình, cột nhà. Lá đa bằng bàn tay người lớn, dày và bóng. Lá đa non màu đồng hun. Búp đa chĩa ra như những mũi giáo nhọn hoắt màu nâu đỏ

Tán đa xanh um, che rợp mái đình, sân đình và ao đình. Trái đa to bằng quả cà. Trái đa chín màu nâu thẫm như quả táo Tàu trong thang thuốc bắc, có nhiều hạt nhỏ bằng hạt kê, ngòn ngọt. Mùa đa chín, sáo đen mỏ vàng, sáo sậu kéo đến hàng đàn, tranh nhau, cãi nhau chí choé suốt ngày, suốt buổi.

Cây đa là vẻ đẹp của quê em, là niềm tự hào của cả làng. Trên đường đi học về, từ xa nhìn ngọn đa làng, chúng em vẫy tay rối rít, vừa chạy vừa reo.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 13

Làng quê tôi không chỉ có có cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay mà nơi đầu làng còn có bóng cây đa cổ thụ. Đó là niềm tự hào của cả dân làng.

Cây đa lặng yên đứng đó khoảng hai trăm năm rồi, nhìn từ xa trông như cây nấm xanh khổng lồ. Những tán cây vươn rộng ra khắp khoảng không, tỏa bóng râm mát rượi. Thân chính của cây người ôm không xuể, những nhánh thân phụ cũng tua tủa mọc lên tạo cho cây thế đứng vững vàng trước mưa gió bão bùng. Bao u bướu nổi lên dọc chiếc thân nâu sạm, sần sùi, nhưng ít ai biết rằng đằng sau lớp vỏ cũ kĩ ấy một dòng nhựa nóng vẫn cuồn cuộn chảy nuôi cây. Những chiếc rễ nhô lên khỏi mặt đất giống như hàng chục chú trăn trườn vào gốc cây hóng mát. Cây tôn thêm nét cổ kính cho cổng làng tôi. Về mùa xuân, cây trổ hoa, những chùm nụ nhỏ li ti giấu mình sau lá cành. Chẳng mấy chốc, chúng trở thành chùm quả nhỏ xinh, vàng nhạt tựa như hạt ngọc. Mùa quả chín, bao chim chóc về đây tụ hội làm náo nhiệt cả khoảng trời bình yên.

Cây sống lâu năm lặng lẽ gắn liền với cuộc sống người dân trong làng. Sau những ngày làm đồng vất vả, người dân nghỉ dưới gốc cây, trò chuyện về sự việc đồng áng, tình nghĩa xóm làng càng thêm thắt chặt. Chiều đến, lũ trẻ con chơi đùa đánh đu với tua rua, làm trâu lá đa, chơi ú tìm sau những hốc cây. Tiếng cười nói giòn tan làm chú chim giật mình hoảng hốt bay đi. Ngồi dưới bóng cây không một tia nắng lọt qua, em ngắm nhìn cánh đồng trải rộng bát ngát, ngắm vầng trăng tròn vằng vặc… những lúc ấy, em thấy yêu hơn quê- nơi chôn rau cắt rốn của tôi. Cành đa càng ngày càng vươn dài rộng, nó trở thành dấu hiệu để những ai xa quê nhận biết được xóm làng thân thuộc mỗi khi đi xa trở về. Sức sống kiên trì, bền chắc của cây giống như phẩm chất đáng quý của người dân quê em vậy. Cây đa gìn giữ bao kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp của mỗi người.

Em yêu quý cây đa cổ thụ – linh hồn của làng quê em.

Tả cây đa cổ thụ – Mẫu 14

Ai ai khi đến làng em, khi đi qua sân đình của làng thì cũng rất ấn tượng với cây đa cổ thụ như sừng sững xòe những tán lá thật là rộng biết bao nhiêu.

Cây đa của làng Hình như cứ thật là sừng sững như một người khổng lồ đang hiên ngang chễm chệ ngay giữa đường vậy. Cây đa cổ thụ của làng em lại nằm sát mặt đường, thế rồi ngay ở phía phía dưới là cái giếng làng và sân đình. Mọi người trong làng nhất là những ông, những bà lớn tuổi thì vẫn bảo cây đa giếng nước và sân đình thường đi liền với nhau giống như câu ca dao mà em được nghe cô giáo em nói:

Cây đa, bến nước, sân Đình

Điều rất dễ dàng nhận thấy đó đó là thân của cây đa rất to, phải 5, 6 người ôm mới xuể được và chúng em cũng rất thú với kích thước lớn này của cây. Thế rồi em như thấy được trong cả vỏ của thân cây xù xì chứ không trợn mịn và bằng phẳng khác với những loại cây khác. Thêm một điểm đáng để ý nữa đó đó là ở trên cái thân khổng lồ đó thì lại có được những cái u nhìn rất lạ nhưng cũng đã minh chứng cho sự cổ thụ của cây đã rất lâu rồi.

Ấn tượng với em về cây đa này có lẽ đó là bộ rễ như một đàn trăn bò lổm ngổm trên mặt đất. Ở vị trí này cây đa như tỏa bóng mát và nơi đây gọi là nơi hóng gió của người dân quê em. Rễ cây đa cổ thụ này to và tài bò trên đất giá như sắp bật ra. Nhưng ta cũng thấy được bộ rễ này nổi trên mặt đất, như bò trên mặt đất vậy thôi nhưng mà nó lại bám rất sâu, nhiều trận bão đi qua nhưng vẫn không quật ngã được loại cây kiên cố ra làm sao.

Thế rồi em cũng thật là ấn tượng với những tán lá to và xòe ra khắp nơi với vô vàn nhánh nhỏ chi chít em không đếm được. Đặc biệt hơn em như thấy được trên những cành cây đó là những chiếc lá to và dày, và thậm chí là đã có một số chiếc lá như cái quạt mo của bà em vẫn quạt vậy.

rất có thể thấy được rằng mọi người dân quê em, ai đi đâu làm ăn xa cũng thường xuyên ghé về thăm quê và không ngớt khen cây đa càng ngày càng một lớn lên. Nhiều người trong số họ Hình như tuổi thơ họ vẫn gắn với cây đa.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *