Tập làm văn lớp 5: Tả bác sĩ đang khám bệnh gồm dàn ý chi tiết, cùng 8 bài văn mẫu, giúp những bạn học viên lớp 5 có thêm nhiều ý tưởng phát minh mới để viết cho mình một bài văn hoàn chỉnh, sinh động hơn.

Bác sĩ là một trong những nghề nghiệp cao quý, vì bác sĩ là những người chữa bệnh, giúp cho sức khỏe chúng ta tốt hơn. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Download.vn để hoàn thiện bài văn tả một người lao động đang làm việc.

Bài văn tả bác sĩ đang khám bệnh

  • Dàn ý tả bác sĩ đang khám bệnh
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 1
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 2
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 3
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 4
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 5
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 6
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 7
  • Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 8

Dàn ý tả bác sĩ đang khám bệnh

I. Mở bài:

  • Tuần trước trường em tổ chức tiêm vắc-xin cho học viên trong trường.
  • Có rất nhiều cô chú bác sĩ đến nhưng em ấn tượng nhất với cô bác sĩ Hoa người đã khám bệnh cho em.

II. Thân bài:

* Tả hình dáng:

  • Dáng người cô thon gọn, hơi cao
  • Nước da cô trắng hồng
  • Mái tóc đen dài đến ngang lưng được cô cột gọn gàng
  • Khuôn mặt cô hình trái xoan
  • Đôi mắt cô đen ánh lên vẻ hiền từ
  • Đôi môi đỏ đỏ
  • Đầu của cô đội một chiếc mũ của những cô chú bác sĩ hay đội, có white color
  • Cô mặc trên người bộ quần áo bác sĩ, nhìn cô lại càng đẹp hơn

* Thái độ của cô khi khám bệnh:

  • Cô ân cần khi khám bệnh cho em và những bạn.
  • Cô hỏi han những bạn về sự việc học.
  • Cô nói chuyện vui để những bạn quên đi nỗi sợ phải tiêm.
  • Cách cô quan tâm hỏi han khi tiêm xong cho những bạn.

III. Kết bài:

  • Cô bác sĩ Hoa để lại trong lòng em một ấn tượng rất tốt.
  • Em cũng mong ước sau này được trở thành một bác sĩ

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 1

Mọi nghề trong xã hội đều mang lại lợi ích đẹp đẽ cho xã hội: như nông dân trồng lên hạt lúa ta ăn, anh công an giữ trật tự đường phố, cô giáo dạy dỗ học viên nên người, … cũng đều có một nghề hữu ích như thế. Đó đúng là bác sĩ khám bệnh cứu người. Hôm nay, em được nhìn thấy bác sĩ làm việc ra sao.

Vì em bị ốm nên cha mẹ đã cho em đến bệnh viện để khám sức khỏe. Một cô bác sĩ đang ngồi trong phòng khám. Cô còn rất trẻ, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng thật đẹp. Tóc cô cắt ngắn ngang vai và đeo một cặp kính tròn, những chiếc kính thường là người bạn của những bác sĩ. Thấy em, cô mỉm cười rất tươi, làm bao nhiêu lo sợ của em đều tan biến hết.

trước tiên, cô mời em ngồi xuống ghế, đối diện với cô. Phòng của bác sĩ rất rộng rãi và sạch sẽ, nhìn đâu cũng thấy thuốc và những dụng cụ khám, chữa bệnh. Cô hỏi em tên gì, bao nhiêu tuổi. Cô còn cho em một viên kẹo thuốc trước khi bắt đầu khám. Sau đó, cô lấy ra một chiếc kẹp đo nhiệt độ, bảo em ngậm vào miệng. trong những lúc đó, cô lấy ra một ống nghe, đầu bên này cho vào ngực em, đầu kia cô cho hai ống vào tai nghe. Làm mọi chuyện, mặt cô đều rất tươi tỉnh, cô luôn mỉm cười. Vi thế, em cũng rất thoải mái để cho cô khám bệnh.

Sau khi nghe xong, cô bảo em rằng bệnh của em chỉ là ốm thông thường. Cô ngồi một lát, lấy một đơn thuốc, ghi tên những loại thuốc cần uống vào tờ giấy. Người ta bảo chữ bác sĩ rất xấu, nhưng em thấy chữ của cô lại rất đẹp, em vẫn rất có thể nhìn thấy được. Viết xong, cô vùng dậy, dẫn em ra phía chỗ cha mẹ. Cô vuốt tóc em, khen em rất ngoan. Cô nói với cha mẹ em về chứng bệnh ốm nhẹ của em, đưa đơn thuốc và dặn dò rất tỉ mỉ. Cô còn cho em một viên kẹo, rồi chào tạm biệt.

trong những lúc đợi bố đi mua thuốc ở quầy, em cùng mẹ đứng đợi. Ở phía bên ngoài, em thấy cô đang khám cho những bạn khác. Cô vẫn rất niềm nở. Khi cô cười cũng thật đẹp. Một ngày khám bao nhiêu la nhiều bệnh nhân, vất vả và mệt như thế, sao cô vẫn rất có thể cười tươi được nhỉ? Cô cũng đo nhiệt độ và khám như thế cho những bạn khám. Quy trình làm việc lại làm lại, rất từ tốn và nhanh nhẹn. những bạn đi vào mặt còn hơi lo lắng nhưng khi trở ra lại đầy thú vui, vì mới được cô cho ăn kẹo nữa.

Những người bác sĩ như cô luôn vui vẻ, tươi cười, lại giúp được rất nhiều người nữa. Dẫu có vất vả thì họ cũng luôn thấy hạnh phúc và xứng đáng. Em rất ngưỡng mộ những con người luôn góp sức hết mình như thế. Em sẽ cố gắng học thật giỏi, mai sau rất có thể trở thành một người như cô bác sĩ vậy.

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 2

Từ bé em vẫn chưa phải lần nào đi khám bác sĩ, nhưng nghe mọi người kể thì trong tâm trí em bác sĩ là người không tốt, hay quát nạt bệnh nhân, đòi bồi dưỡng trước khi chăm sóc bệnh nhân. Nhưng từ khi lên thăm ông nội tại bệnh viện, gặp bác sĩ Hải, suy nghĩ của em đã thay đổi về những người làm nghề bác sĩ.

Bác sĩ Hải năm nay chừng 50 tuổi, dáng người cân đối khỏe mạnh, mái tóc thường chải ngược về phía sau để lộ vầng trán rộng điểm vài cọng tóc bạc. Bác sĩ có ánh nhìn hiền từ và nét mặt biểu lộ những nét tươi tỉnh. Cũng như những cán bộ y tế khác, bác sĩ Hải mặc một chiếc áo bờ lu trắng, đầu đội chiếc mũ trắng có dấu chữ thập đỏ.

Khi ông được đưa vào giường bệnh, người bác sĩ vào thăm hỏi bệnh tình của ông là bác sĩ Hải. Bác sĩ đã một mình đỡ nội nằm xuống giường bệnh. Rồi bác sĩ quay lại nói với cô y tá chuẩn bị dụng cụ đo huyết áp cho nội. Dặn dò xong, bác sĩ sang giường bên cạnh để tiếp tục thăm khám cho bệnh nhân khác. Vừa khám và luôn hỏi han, động viên bệnh nhân. Cử chỉ thật ôn tồn thân thiết. có những lúc, em thấy nếp nhăn trên trán bác sĩ co lại thành những hằn sâu, chạy dài sang hai thái dương. Em nghĩ bác sĩ đang cố tìm, cắt nghĩa những diễn tiến của bệnh tình để có phương pháp điều trị đúng thuốc, đúng bệnh nên mới ưu tư đến như vậy.

– Khi nào bác thấy nhức mỏi quay về, bảo y tá báo cho tôi biết.

– Cô hôm nay có đỡ hơn không? Cô có ăn hết phần cơm không?

Cứ ân cần, cẩn trọng như thế, bác sĩ đi hết giường bệnh này đến giường bệnh khác. Cả phòng ai cũng nhìn bác sĩ với ánh nhìn tin yêu, trìu mến. Em còn nhớ lúc quay lại giường nội, bác sĩ còn hỏi han việc học hành của em và dặn dò em lưu ý, động viên, an ủi nội.

Em thấy rất vui mừng khi gặp được bác sĩ Hải, em nhận thấy rằng không phải bác sĩ nào cũng không tận tình với bệnh nhân. Tấm lòng của bác sĩ Hải với bệnh nhân thật cao quý, là người hết lòng vì bệnh nhân, chăm sóc bệnh nhân như người thân của tôi. Phẩm chất đáng quý đó của người bác sĩ đó đã thôi thúc em có mơ ước học thật giỏi để trở thành một bác sĩ có cả đức cả tài, giúp ích cho dân cho nước.

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 3

Người mà em rất quý rất trọng và cũng rất gần gũi, đó là cô Lê Thị Thanh Xuân bác sĩ răng hàm mặt của bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu. Bác sĩ Xuân là bạn tri kỷ của mẹ em từ hồi học phổ thông trung học cho tới giờ. Hai người làm hai nghề không giống nhau. Mẹ em vào sư phạm, ra trường về nhận nhiệm sở ở trường CĐ sư phạm của tỉnh, còn cô đi vào ngành y rồi về công tác ở tỉnh nhà. Hàm răng em đều và đẹp cũng nhờ cô Xuân chăm sóc thường xuyên. Cô là một người tận tụy trong công việc và rất thương bệnh nhân. Những quý khách hàng đến trồng răng làm hàm, nhổ, trám… cô đều khám rất kỹ lưỡng và luôn tỏ thái độ nhã nhặn, lịch sự với khách. Cô cũng đã từng đi tu nghiệp ở Nhật, nên tay nghề cô rất cao, tạo được uy tín với quý khách hàng. Mọi người thường tìm tới cô để khám và chữa bệnh răng.

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 4

Ba tôi là một y sĩ. Một y sĩ kỳ cựu, một người thầy thuốc hết lòng tận tụy vì bệnh nhân. Có những lần thức giấc giữa đêm, tôi nhận thấy ánh đèn phòng ba tôi vẫn sáng. Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng, ba tôi vẫn không hề hay biết. Tôi chợt ngỡ ngàng, tôi không nhận thấy ba tôi nữa mà thay vào đó tôi thấy một vị bác sĩ mái tóc hoa râm đang cặm cụi trên bàn làm việc. Hình ảnh ấy thật vĩ đại, thật to lớn làm sao.

Trong ánh đèn bàn sáng rực, người y sĩ ấy còn rực rỡ hơn nhiều. Tấm áo blouse trắng vẫn khoác trên vai từ lúc từ bệnh viện về đã được xắn lên quá khuỷu tay. Ba nói dạo này bệnh viện nhiều việc, hễ về đến nhà là lao ngay vào phòng làm việc, cặm cụi với những hồ sơ bệnh án, với những nghiên cứu y học. Đôi tay hý hoáy ghi chép vào sổ cá nhân đã chằng chịt những tên bệnh, những tên thuốc. Đôi mắt chăm chú nghiên cứu từng con chữ, chiếc kính hơi trễ xuống theo ánh nhìn. Những nếp nhăn hơi xô lại giữa hai đầu lông mày chứng tỏ sự triệu tập cao độ. Thỉnh thoảng, ba hơi dừng lại, Hình như để suy nghĩ điều gì đó, rồi quay về phía chiếc máy tính được bật sẵn, tìm kiếm một lời giải đáp. Trước mặt ba, trên bàn làm việc ngổn ngang những giấy tờ, ảnh, tranh minh họa, những hồ sơ của bệnh nhân. Đôi lúc, có vẻ như mọi sự cố gắng bị ngăn chặn bởi những khó khăn, ba dừng lại, tháo chiếc kính trên mắt xuống, ôm đầu hoặc ngã ra sau dựa lưng vào chiếc ghế. Nhưng chút mệt mỏi không thể làm suy sụp người bác sĩ kì cựu ấy. Rất nhanh sau những giây phút đó, ba lại ngồi thẳng dậy, vuốt lại tay áo, tiếp tục công việc của tôi. Màu áo trắng nghề thuốc là điểm tựa, những người bệnh đang hy vọng, chờ đón là động lực giúp ba và rất nhiều những y bác sĩ như ba ngày đêm cố gắng, dốc hết sức mình góp sức. Những trang tài liệu, những trang sách cứ lần lượt mở ra, chất đầy trên bàn làm việc.

Bỗng đôi mắt ba sáng lên, đứng bật dậy, nở nụ cười sung sướng. A, hẳn là ba đã giải đáp được vấn đề của tôi. thú vui của ba khiến tôi cũng thấy hạnh phúc theo. Có lẽ, phát hiện này của ba sẽ giúp rất nhiều trong việc cứu giúp người bệnh. Tôi khép cửa phòng ba, quay trở về phòng mình, trong lòng lâng lâng vui vẻ đến lạ. Đây là lần trước tiên tôi để ý một vị bác sĩ mẫu mực làm việc. Tôi thật mong sau này rất có thể được như ba, được trở thành một bác sĩ giúp đỡ mọi người, góp sức cho cuộc đời.

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 5

Bác sĩ là một trong những nghề cao quý nhất. Họ là những con người luôn tâm huyết với nghề, tận tụy chăm sóc bệnh nhân. Em đã cảm nhận rõ được điều đó khi gặp cô Bích- một bác sĩ về mắt trong buổi khám bệnh tuần trước.

Do xem ti vi và chơi điện tử nhiều mà mắt em ngày một kém đi, mẹ nói rằng sẽ cho em đi khám mắt vào vào trong ngày cuối tuần. Em rất sợ hãi liệu bác sĩ có mắng mình không? Liệu khám mắt có đau không? Ngồi lên chiếc ghế vừa cao vừa rộng, đối mắt với chiếc đèn lớn trước mắt, em càng lo lắng và căng thẳng hơn. Đang thấp thỏm lo âu, thì bất chợt một người mặc áo blu trắng bước vào, em đoán chắc rằng đây đúng là bác sĩ của tôi đây. Đó là một người phụ nữ còn tương đối trẻ, vóc người nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo, mái tóc ngang vai mềm mại, cô nhìn em bằng ánh nhìn dịu dàng như muốn trấn an em. Cô vừa điều chỉnh đèn vừa nhỏ giọng nói:”trước tiên cô sẽ kiểm tra mắt của cháu trước, không tồn tại gì phải sợ, cố giữ mắt triệu tập nhé!”. Em nghiêm túc gật đầu, hít sâu một hơi, cảm giác bồn chồn trong lòng vơi đi phần nào, có lẽ là nhờ giọng nói ấm cúng, nhẹ nhàng của cô mà em thấy bình tĩnh hơn. Việc kiểm tra mắt trở thành nhẹ bẫng và không thể đáng sợ tí nào, xong khâu kiểm tra, cô xoa đầu và khẽ cười khen em dũng cảm. Khi cười lên, cô để lộ hàm răng trắng đều và hai đuôi mắt cong cong lên như vầng trăng chứa đầy trìu mến.

Em được chuyển sang đo độ của mắt, mỗi một lần không nhìn thấy chữ trên bảng thị giác, em sẽ phải đổi một mắt kính có số độ lớn hơn, mỗi lần như vậy trông cô cực kì lo lắng. Trong suốt 10 phút, cô kiên nhẫn tiến hành đo mắt cho em, thậm chí còn nhắc nhở em hạn chế xem ti vi, chơi điện từ và ngồi học đúng tư thế. Lời nói của cô vừa ân cần lại vừa chu đáo, em có cảm giác người trước mắt như một người mẹ thứ hai của tôi, quan tâm con từng li từng tí. Tìm được đúng số độ của mắt rồi, em được mang đến quầy để chọn gọng kính. Cô không ngần ngại đưa em thử vô số loại gọng không giống nhau và còn cẩn trọng tư vấn loại hợp với khuôn mặt của em. Đến lúc phải ra về, cô đã giúp gọi Smartphone cho mẹ em tới đón, trong những lúc chờ mẹ tới, em và cô trò chuyện về đủ loại chủ đề nào là bộ phim phim hoạt hình sắp chiếu, đồ ăn ngon… để em bớt nhớ mẹ.

Sau buổi chiều hôm đó, em nhận thấy cô không những là một bác sĩ giỏi mà còn là một người tâm lý và hết lòng với nghề nghiệp. Em thật mong muốn sau này rất có thể trở thành người như cô.

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 6

Hôm ấy, em bị sốt, mẹ phải đưa em vào bệnh viện để khám bệnh. Em có dịp biết cô Mai, một bác sĩ giỏi khoa nhi trong thành phố của em.

Cô khoác trên mình bộ trang phục white color tinh. Chiếc áo bờ lu white color, quần trắng, dép màu sữa, đôi gang tay cũng white color, Duy nhất chỉ có cái phù hiệu ở cổ là màu xanh đậm. Phù hiệu ghi dòng chữ bác sĩ Nguyễn Thanh Mai. Từ người cô toát lên một vẻ đẹp giản dị, đẹp tựa một nhành hoa Huệ trắng tinh khiết và thanh cao. Người cô mảnh cao, nhìn trông thật duyên dáng, dáng đi nhanh nhẹn, vẻ mặt hiền hòa. Đáng chú trên khuôn mặt là cặp mắt của cô, đôi mắt đẹp lạ thường, đen lay láy nhưng đầy vẻ ưu tư, lo lắng tựa như đôi mắt của cô giáo em vậy. Có lẽ như thế cho nên vừa gặp cô em có nảy sinh cảm tình luôn mải ngắm nhìn cô, nhìn từ dáng đi, dáng đứng, phong thái làm việc..

Cô nhẹ nhàng đến bên người bệnh, thăm hỏi ân cần việc ăn, ngủ của người bệnh, cô kiểm tra từ từ ấn nhẹ vào vùng bụng tai nghe ống kính để theo dõi sức khỏe người bệnh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo ấy làm việc thoăn thoắt. Cô lấy dụng cụ đo huyết áp đặt ngay ngắn xuống giường người bệnh, bàn tay cô nhẹ nhàng xắn tay áo người bệnh lên, đặt ống nghe và cuốn cuộn vải dày vào tay họ. Hai ngón tay bóp đều vào ống cao su đặc, kim đồng hồ nhích dần, nhích dần, sau cuối cô ghi kết quả kiểm tra lên bệnh án. Cứ như thế cô mải mê làm việc. Rồi cô lại lấy ống nghe đeo trên cổ ra để kiểm tra nhịp tim, phổi của từng người. Thỉnh thoảng, cô lại dùng đồng hồ nhiệt kế để đo nhiệt độ cơ thể của từng bệnh nhân. Sau cùng cô phát thuốc, và động viên vỗ về người bệnh như muốn san sẻ bớt nỗi đau của họ. Cô vui khi được người bệnh vui, cô buồn trước cái buồn của người bệnh, cô xem từng bệnh nhân như ân nhân của cô vậy, đúng là “lương y như từ mẫu”, thầy thuốc như mẹ hiền“.

Hình ảnh cô bác sĩ đã in sâu trong tâm hồn em. Em nghĩ mình phải cố gắng học tập để sau này làm được như cô, làm được việc cao quý trong những nghề cao quý ấy.

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 7

Bệnh viện là nơi em ghét tới nhất! Thế nhưng sau khi nhìn thấy cảnh bác sĩ chăm sóc bệnh nhân em đã thay đổi suy nghĩ đó và có một chiếc nhìn khách quan hơn về chứng bệnh viện.

Vì chủ quan mà em đã bị cảm lạnh. Em được cha mẹ đưa tới bệnh viện gấp vì bệnh tình của em khá nghiêm trọng. Phòng em nằm có tới tám bệnh nhân, phần lớn đều những bạn trạc tuổi em. Nhưng ba mẹ em rất yên tâm khi biết em sẽ được bác sĩ Mạnh Hùng điều trị.

Bác sĩ Mạnh Hùng nổi tiếng là chữa bệnh rất giỏi. Năm nay, bác sĩ đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người to lớn nhưng tác phong làm việc rất nhanh nhẹn. Mái tóc của bác đã điểm bạc, đôi mắt bác lấp lánh sau tròng kính trắng. Bộ áo khoác dài white color tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Bàn tay của bác tuy to nhưng lại rất mềm và mát. Mỗi lần nghe giọng bác nói chuyện với bệnh nhân, em cảm tưởng như giọng nói của một người cha vừa dịu dàng, vừa ấm cúng.

Bác luôn đến từng giường khám và theo dõi sức khỏe cho từng bệnh nhân. Bác đặt tay lên trán em, để một lúc rồi ân cần nói: “Hôm nay, cháu đỡ sốt nhiều rồi đó. Chịu khó uống thuốc cho mau khỏi. Vài hôm nữa cháu rất có thể xuất viện, quay về đi học nhanh thôi. Đừng lo lắng gì cháu nhé!”. Rồi bác quay sang giường kế bên hỏi bạn Long bị sốt xuất huyết: “Tối qua cháu ngủ có ngon không? Có còn đắng miệng nữa không?”. Bác lật áo Long lên, áp ống nghe vào tai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Rồi bác ấn nhẹ tay lên vùng bụng, bắt mạch cho Long… Một hồi sau, thấy khuôn mặt bác vui vẻ hẳn lên. Bác bảo Long: “Cháu uống nhiều nước cam vào, chỉ độ vài ngày nữa là khỏi thôi.

Cứ thế, bác sĩ Mạnh Hùng ân cần, tận tụy với toàn bộ mọi người, bệnh nhân hết thảy đều tin tưởng vào bác sĩ. Ai cũng nói bác sĩ xứng đáng với danh hiệu thầy thuốc như mẹ hiền.

Em cảm thấy bác sĩ Hùng thật là tốt bụng! Nhờ có bác tận tình chăm sóc mà em mới mau chóng hồi phục. Em thấy quý mến bác ấy rất nhiều!

Tả bác sĩ đang khám bệnh – Mẫu 8

Hôm nay là ngày thầy thuốc Việt Nam làm em nhớ đến một người thầy thuốc: bác sĩ Lê Thị Thanh Xuân, người đã trực tiếp chăm sóc, săn sóc bệnh cho Nội của em hồi Nội nằm điều trị tại bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu.

Bác sĩ Xuân có dáng người thanh tú. Khuôn mặt hình trái xoan, mái tóc đen nhánh luôn buông xõa xuống bờ vai. Đôi mắt tròn và vẻ mặt luôn tươi tỉnh. Cũng như những cần bộ y tế khác, bác sĩ Xuân mặc một chiếc áo khoác trắng dài đến. đầu gối và đội chiếc mũ trắng, dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát.

Ngay buổi trước tiên Nội em nhập viện, bác sĩ đã ân cần thăm hỏi bệnh tình của Nội, đỡ Nội nằm xuống, cẩn trọng sửa lại nệm, gối, lấy chiếc mền đắp lên người Nội như một người con chăm sóc cha, rồi bác sĩ quay lại nói với người y tá của tôi, chuẩn bị dụng cụ để đo nhiệt độ cho Nội. Bác sĩ dặn đi dặn lại: “Cụ giữ ống nhiệt kế cho chặt, mười lăm phút sau cháu xin lại”. Chăm sóc Nội em xong, bác sĩ đi sang giường bệnh khác để thăm bệnh cho một bác đã lớn tuổi. trong những lúc làm, nhìn khuôn mặt bác sĩ thật hiền từ, nhân ái. Xong việc bác sĩ ân cần nói với bệnh nhân: “Khi nào cô thấy đau quay về, nhớ gọi y tá báo cho tôi biết”. Cứ ân cần cẩn trọng như thế, bác sĩ đi hết giường nọ đến giường kia. Cả phòng có tám giường thì cả tám bệnh nhân đều được bác sĩ thăm hỏi. toàn bộ bệnh nhân đều nhìn bác sĩ với cùng 1 sự tin yêu, trìu mến. Em nhớ có những lúc quay lại giường Nội, bác sĩ còn hỏi han việc học hành của em và dặn dò em lưu ý động viên, an ủi Nội. Lúc bác sĩ nói, em nghe giọng nói thật ấm cúng và đầy sự thông cảm sẻ chia.

Khi khỏi bệnh, Nội trở về nhà, gia đình em chia tay với bác sĩ. Cả em và Nội đều lưu luyến. Hôm nay nhớ lại em càng cảm phục sự tận tình chu đáo của bác sĩ Xuân. Em muốn mình sau này lớn lên cũng sẽ trở thành bác sĩ để cứu giúp mọi người, làm những điều thiện giúp đời.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *