Tập làm văn lớp 4: Tả con cò gồm dàn ý chi tiết, cùng 6 bài văn mẫu, giúp những em học viên lớp 4 tích lũy thêm vốn từ, viết bài văn mô tả ngày một hay hơn.

Hình ảnh con cò đã gắn với biết bao tác phẩm văn học, cũng như những câu ca dao, tục ngữ. Thế nhưng để tả con cò thì không phải học viên nào cũng biết cách kể. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Download.vn để mô tả con cò sinh động hơn:

Tả con cò

Tả con cò lớp 4 hay, ngắn gọn

  • Dàn ý tả con cò
  • Tả con cò – Mẫu 1
  • Tả con cò – Mẫu 2
  • Tả con cò – Mẫu 3
  • Tả con cò – Mẫu 4
  • Tả con cò – Mẫu 5
  • Tả con cò – Mẫu 6

Dàn ý tả con cò

I. Mở bài:

  • Giới thiệu về con cò – người bạn của nhà nông.

II. Thân bài:

* Hình dáng:

  • Có bộ lông trắng phau.
  • Đôi mắt sáng và đen.
  • Chiếc mỏ đen vàng dài và nhọn.
  • Đôi cánh dài, khỏe mạnh.
  • Đôi chân gầy khẳng khiu, dài nhưng vững chắc.

* Hoạt động:

  • Mùa xuân: Vụ mùa bắt đầu, cò đi tìm mồi ở những cánh đồng.
  • Mùa hạ: Lúa chín, cò đến tìm nhặt những hạt lúa còn sót lại.

III. Kết bài:

  • Cảm nhận của em về con cò.
  • Con cò là một người bạn tri kỷ thiết của nhà nông.

Tả con cò – Mẫu 1

có vẻ như trên mỗi đồng quê Việt Nam đều bắt gặp hình ảnh con cò thân thuộc, lúc bay lượn lúc đứng kiếm mồi. Cò trở thành hình ảnh đẹp trong làng quê Việt Nam.

Thân cò không mập mạp mà gầy gò dưới lớp lông dày trắng muốt. Trên bộ lông trắng muốt ấy là đôi mắt đen láy chỉ to bằng hạt đỗ đen nhánh và tinh tường trong đêm tối vẫn rất có thể kiếm mồi. Cò có cái mỏ dài và cong, màu vàng thóc. Nhờ chiếc mỏ nhỏ xinh sắc bén ấy cò rất có thể bắt mồi nhanh và chính xác hơn. Đôi cánh của cò lúc cụp thì nhỏ, lúc duỗi lại mạnh mẽ to dài khỏe mạnh. Đôi cánh ấy nâng cả thân thể chắc chắn của cò như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ. Đôi chân cò lại nhỏ và mảnh như hai gậy nhỏ. Lại chắc khỏe rất có thể đứng vững cả mình. Hình ảnh cánh cò trắng phau phau bay trên đồng xanh cỏ nội rì rào trở thành hình tượng không thể thiếu ở mỗi làng quê Việt. Cò còn gắn bó với người nông dân là đại diện cho người nông dân cần lao chăm chỉ chịu thương chịu khó.

Em rất yêu quý con cò . Cò là một phần không thể thiếu trong tuổi thơ em.

Tả con cò – Mẫu 2

quê em gắn liền với những hình ảnh quen thuộc của một làng quê Việt Nam đó là những lũy tre làng xanh rì rào trong gió, cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những đàn trâu chiều chiều đi gặm cỏ… Hình ảnh con cò có lẽ gây ấn tượng với em nhất bởi vẻ đẹp trắng muốt của nó trên nền trời trong xanh.

Con cò là một loài vật thân thuộc với những bác nông dân. Thân mình nó không mập mạp, mà mảnh khảnh dưới lớp lông dày trắng tinh. Nó có một đôi mắt đen mà tinh tường để kiếm tìm những con mồi. Chiếc mỏ của nó rất dài, phải dài gấp ba lần so với mỏ của con vịt, còn nhọn ở đầu mỏ và rất cứng giúp giữ chặt con mồi. Đôi cánh của con cò rất dài mà khỏe, mỗi lần đôi cánh đó duỗi ra, trông nó như một người nghệ sĩ với chiếc váy cánh trắng dài múa từng điệu thướt tha. Chân của cò rất gầy, khẳng khiu nhưng lại rất vững chãi. Từng bước đi của nó rất thận trọng, bước từng bước tìm kiếm con mồi rồi lại chuẩn bị cất cánh bay là là trên cao để tìm kiếm những chú cá nhỏ. Mùa xuân đến, cánh đồng trải dài với màu xanh tươi mới là lúc đàn cò rủ nhau đi tìm ăn, bắt những con ốc làm hại cây lúa của những bác nông dân. Mùa hạ đến, khi vụ mùa được thu hoạch xong, những chú cò lại cùng nhau tìm nhặt những hạt lúa còn sót lại trên ruộng đồng.

Hình ảnh con cò trắng phau trở thành một hình tượng không thể thiếu trong những miền quê trù phú. Con cò sẽ mãi là người bạn tri kỷ thiết của nhà nông.

Tả con cò – Mẫu 3

Đồng phẳng lặng, mặt nước trong veo, quanh co uốn khúc sau một nấm gò.

Màu thanh thiên dịu bát ngát, buổi chiều lâng lâng. Chim khách nhảy nhót ở đầu bờ, người đánh sậm siêng năng không nể bóng xế chiều, vẫn còn đấy đấy bì bõm dưới bùn, nước quá đầu gối. Một con cò trắng trẻo đang bay êm như nhung trong không khí tế nhị như nước suối trong… Đầu duỗi thẳng ngang bằng với mình, hai chân duỗi xuôi về nẻo sau, nó bay chậm, nó bay nhanh, nó vỗ cánh mềm dẻo rồi nó bay vào chân trời mượn hình dáng của hoạ sĩ cổ vẽ tranh sơn thuỷ. Con cò bay rồi lại đậu, nó là là cách mặt đất độ mấy tấc, rồi sát gần, rồi nhẹ nhàng đặt chân lên đất dễ dãi, tự nhiên, mầu nhiệm như mọi hoạt động của tạo hoá. Nó thong thả đi trên dải đất bị nước bỏ trơ. Rồi nó dừng lại, lặng yên, xung quanh đìu hiu, tựa như anh hùng độc lập. Rồi nó lại cất cánh bay nhẹ như chẳng ngờ, không mượn một tiếng động trong không khí.

Tả con cò – Mẫu 4

“Con cò mà đi ăn đêm, đậu phải cành mềm lộn cổ xuống sông… “ rất có thể nói, tuổi thơ của mỗi người đều gắn liền với lời ru êm đềm của mẹ ấy để đi vào giấc ngủ, đó là hình ảnh con cò, con vạc lặn lội kiếm ăn đêm tảo tần và sau này lớn lên, tuy đã không hề được ôm ấp vỗ về như hồi còn nhỏ nhưng mỗi khi nhìn thấy đàn cò em vẫn luôn nhớ tới mẹ.

Cò thường sống thành đàn, kiếm ăn ở những đồng ruộng.Thân hình chú không mập mạp tròn xoe một cục như những loại chim khác, mà rất gầy gò mảnh khảnh, vì vậy, người ta hay ví “gầy như cò” . Nhưng bù lại, những chú cò được khoác trên mình một bộ xiêm y trắng muốt, mềm mại . Mỗi khi nhìn lên bầu trời, bắt gặp những cánh cò đang bay thành đàn nhìn từ xa trông như những thiên sứ đang bay trên trời vậy. Đôi mắt cò đen nhánh,rất tinh tườm , rất có thể nhìn xuống bóng nước để tìm kiếm con mồi. Đặc biệt, một vũ khí của loài cò đó là chiếc mỏ rất dài, nhọn, như một chiếc ra đa tìm kiếm mồi ở những vùng nước sâu khiến cho không một chú cá nào rất có thể thoát khỏi tầm ngắm. Đôi chân chú gầy , nhỏ như hai que tăm nhưng rất mạnh khỏe và chắc chắn, rất có thể đứng vững ở những chỗ bùn lầy. Hè về , trên những cánh đồng bao la rộng lớn, được phủ một màu xanh pha vàng của những bông lúa đang trổ bông, những đàn cò bay rợp cả một vùng trời trắng xóa tạo thành một bức tranh khung cảnh làng quê em thật yên bình và dễ chịu.

Hình ảnh đàn cò không những là một hình tượng bất diệt cho làng quê, cho những bác nông dân Việt Nam, chúng còn tượng trưng cho những người mẹ, những người phụ nữ tảo tần sớm hôm kiếm miếng ăn cho con mình, mà chịu khổ. Qua hình ảnh những chú cò trắng, em cảm thấy rất biết ơn công lao nuôi dưỡng, dạy bảo mình.

Tả con cò – Mẫu 5

Trên những cánh đồng quê, đặc biệt vào mùa lúa chín em thường bắt gặp hình ảnh cánh cò trắng phau bay lượn trên cánh đồng.

Con cò có bộ lông trắng muốt, chiếc mỏ dài để tìm kiếm đồ ăn, đôi chân dài, mảnh nhưng rất vững chãi. Thân hình của cò nhỏ nhắn, thon dài nhưng cò lại có đôi cánh dài, khi dang đôi cánh rộng bay liệng, con cò như người nghệ sĩ duyên dáng đang khiêu vũ giữa bầu trời. đồ ăn của con cò là tôm, ốc, cá ở ruộng, ao, hồ nên con cò là loài vật thân thiện với con người, không mượn hại cho mùa màng. Khi theo mẹ ra đồng vào mùa gặt, em thường xuyên bắt gặp những chú cò đang làm ổ trong ruộng lúa, cả những tổ cò non nhỏ xinh giữa ruộng.

Con cò là loài vật quen thuộc ở mỗi làng quê Việt Nam, cũng là loài vật gắn liền với tuổi thơ của mỗi người. Mỗi khi nhắc đến con cò, trong đầu em lại vang vọng những câu hát của mẹ:

“Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao
Ông ơi ông vớt tôi nao
Tối có lòng nào ông hãy xáo măng”

Em rất yêu quý con cò bởi sự thân thuộc và vẻ đẹp giản dị của nó.

Tả con cò – Mẫu 6

Ở việt nam rất có thể gặp cò trắng ở khắp nơi và quanh năm. Con cò bay lả bay la, con cò đi ăn đêm trong ca dao đang bay theo cánh võng, hòa vào điệu ru thấm hồn em thơ. Đàn cò, bầy cò bay hình cánh cung trên nền trời xanh. Đàn cò, bầy cò ở những sân chim vùng sông Tiền, sông Hậu, vùng Đồng Tháp Mười mênh mông… trở thành hồn quê, tình quê của mỗi con người Việt Nam chúng ta.

Mùa thu, mùa đông, số lượng cò trắng tăng thêm rất nhiều ở những cánh đồng quê, bãi sông, ao hồ vì lớp lớp đàn cò đông đúc từ phương Bắc về trú đông tránh rét.

Cò trắng thường làm tổ trên những bụi tre hay giữa những cây lớn rậm rạp và cao, gần những ao hồ, ven sông, ruộng lúa. Lũy tre cũng là lũy cò. Tổ cò được làm bằng những cành cây nhỏ xếp lại với nhau rất sơ sài. Cò trắng lò dò kiếm ăn ở những ruộng lúa, ven sông, đầm lầy. Chân cò màu xanh rêu, cao và khẳng khiu, móng chân nhọn và xám. Mỏ dài màu ngà. Lúc bay, cánh vỗ nhẹ nhàng, có những lúc xòe rộng ra, đôi chân duỗi dài về phía sau và cái đuôi như cái bánh lái con tàu lượn trông thật đẹp.

đồ ăn chính của cò là cá, tôm nhỏ, nhái bén. Nó cần mẫn, lò dò kiếm ăn. Mỗi năm, cò đẻ hai lứa, mỗi lứa từ 3 – 5 trứng. Chỉ độ nửa tháng ấp, cò con đã nở. Chim non ít lông, rất yếu, nằm trong tổ, chim cha mẹ kiếm mồi đem về bón cho từng đứa con thơ. Hơn một tháng sau, chim con đủ lông cánh mới theo cha mẹ tập bay. Chỉ sau một mùa sinh sản, đàn cò trở thành đông đúc hàng trăm con, hàng nghìn con. Phân cò điểm trắng lũy tre làng, ngọn cây những vườn chim.

Con cò hiền lành, nhưng cũng rất đa tình. Từ tháng 3 đến tháng 9 hàng năm, cò trắng có bộ “áo cưới” rất bảnh. Bộ lông trắng toát trở thành lấp lánh có thêm những lông dài ở đầu, đuôi, ngực và vai. Những lông đó có sợi bông nhỏ, thưa, không móc vào nhau. Khi đậu những sợi lông này rủ xuống như tấm mành thưa; khi bay những lông đó phấp phới như những dải lụa trắng. Con cò đực lúc giao duyên với con cò cái thường xòe lông đuôi thành một vòng tròn rất đẹp.

Hiện nay, nhiều địa phương đã cấm săn bắn cò. Bọn cò tặc đã bị xử lý. Cò trắng xuất hiện trên đồng lúa xanh ngày một đông đúc. Sâu bọ bị cò tiêu diệt, đồng lúa tươi tốt, bình yên. Câu tục ngữ: “Đất thơm cò đậu” càng làm ta thấm thía.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *