Tập làm văn lớp 4: Kể về ước mơ của em gồm dàn ý chi tiết, cùng 15 bài văn mẫu, giúp những em học viên lớp 4 xem thêm, tích lũy thêm vốn từ để có nhiều ý tưởng mới hoàn thành bài văn kể ước mơ của tôi.

Với 15 bài văn mẫu này, sẽ giúp những em dễ dàng kể lại ước mơ làm bác sĩ, cảnh sát, công an, nhà văn, cô giáo, ca sĩ, họa sỹ… của tôi. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Download.vn:

Bài văn kể về ước mơ của em hay nhất

  • Dàn ý Kể về ước mơ của em
  • Kể về ước mơ làm bác sĩ (5 mẫu)
  • Kể về ước mơ làm chú công an (2 mẫu)
  • Kể về ước mơ làm nữ cảnh sát
  • Kể về ước mơ làm nhà văn
  • Kể về ước mơ làm cô giáo (4 mẫu)
  • Kể về ước mơ làm ca sĩ
  • Kể về ước mơ làm họa sỹ

Dàn ý Kể về ước mơ của em

I. Mở bài: Giới thiệu mẩu truyện về ước mơ của em

II. Thân bài: Kể mẩu truyện về ước mơ

1. Giới thiệu ước mơ là gì?

  • Ước mơ là điều đẹp đẽ, điều mong ước của chúng ta vào tương lai
  • Ước mơ phải trải qua gian khổ, khó khăn thì mới rất có thể đạt được
  • Ước mơ thể hiện niềm tin của con người, niềm mong chờ tương lai

2. Nêu nguồn động lực tạo ra ước mơ của em:

  • Từ nhỏ e sống với bà, bà là một cô giáo
  • Em đã đi Theo chị đến trường, nơi làm của bà
  • Sau những giờ học lại đi Theo chị đến nơi dạy cho trẻ mồ côi
  • Sau những chuyến đi ấy em cảm thấy công việc của bà thật ý nghĩa sâu sắc
  • Em quyết định sẽ trở thành cô giáo
  • Đó là ước mơ của em.

3. Suy nghĩ về ước mơ của em

  • Em cảm thấy ước mơ của tôi rất ý nghĩa sâu sắc
  • Cả nhà đều ủng hộ em tiến hành ước mơ của tôi
  • Gia đình luôn tạo mọi điều kiện cho em học tập để tiến hành ước mơ của tôi
  • Em rất yêu ước mơ, em sẽ cố gắng để tiến hành ước mơ của tôi

III. Kết bài:

  • Em thấy ước mơ của tôi là một ước mơ chính đáng
  • Em sẽ tiến hành ước mơ đế thoả mãn lòng và niềm tin yêu của gia đình
  • Em rất yêu công việc mà bà em đã trao niềm tin cho

Kể về ước mơ làm bác sĩ

Bài làm xem thêm số 1

Mỗi chúng ta ai cũng đều có một ước mơ của riêng mình, trong đời người chúng ta luôn phải có những ước mơ, hoài bãi sống. Bởi ước mơ đó là liều thuốc giảm đau giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách của số phận để vươn lên đạt được những thành tựu trong cuộc sống.

Bản thân em cũng đều có một ước mơ của tôi. Một ước mơ mà em muốn theo đuổi tới suốt cuộc đời này đó đó là ước mơ trở thành bác sĩ được chữa bệnh cứu giúp cho mọi người xung quanh mình. Dù em biết rằng việc thi đậu vào trường ĐH Y khoa là cực kì khó khăn, nhưng em tin nếu chúng ta kiên trì, nhẫn nại, chăm chỉ thì nhất định ước mơ sẽ thành hiện thực. Khi em nhìn thấy những người thân của tôi, nhất bà là ngoại của em bị ốm căn bệnh quái ác khiến bà đau đớn từng đêm không thể nào ngủ được, thân thể của bà gầy đi từng ngày khiến em cực kì buồn bã.

Mẹ em và những người thân gia đình đã tìm đủ mọi cách chạy chữa cho bà nhưng mọi thứ đều vô nghĩa. Bà ngoại em vẫn không qua khỏi. Ngày bà ra đi, em đã luôn nghĩ giá như mình rất có thể làm được gì cho những người thân của tôi bớt đau đớn. Chính vì vậy, em mơ ước mình sẽ trở thành một bác sĩ. Ước mơ làm bác sĩ sẽ giúp em rất có thể định hướng tương lai nghề nghiệp của tôi sau này, đánh thức sự nỗ lực vươn lên vượt qua những khó khăn em gặp phải trong quy trình học tập.

Em biết trong cuộc sống sẽ luôn có những khó khăn, thử thách tồn tại cản bước chân đi tới của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta vượt qua được những khó khăn đó thì mọi điều sẽ trở thành nhỏ xíu. Con đường tiến tới ước mơ sẽ trở thành rộng mở hơn khi nào hết.

Em thấy rằng ở trên vương quốc chúng ta, ở những vùng sâu vùng xa biên cương hải đảo xa xôi vẫn tồn tại đấy nhiều nơi con người không được tiếp cận với nền y học hiện đại. Ở những nơi đó đói nghèo lỗi thời vẫn tồn tại đấy đeo bám. Những nơi đó họ cần phải có những bác sĩ của tôi, những người lương y chân chính luôn lấy tính mạng của bệnh nhân là mục tiêu sống hàng đầu. Việc cứu người là trách nhiệm, là bổn phận của họ chứ không vì một mục đích kinh tế lợi ích cá nhân nào cả.

Thật đáng buồn khi ở xung quanh chúng ta có nhiều bác sĩ vẫn coi nghề bác sĩ là công cụ kiếm tiền hơn là một nghề cứu người đó là lẽ sống. Nhiều bác sĩ đã để bệnh nhân của tôi phải chết oan trong tức tưởi. Nhưng những bác sĩ đó chỉ chiếm số ít mà thôi, chỉ là con sâu, làm vẩn đục thanh danh của những người bác sĩ chân chính, xung quanh chúng ta vẫn tồn tại đấy nhiều vị bác sĩ yêu nghề, say sưa nghề ngày ngày họ vẫn tiến hành việc miệt mài góp sức cho sự nghiệp cứu chữa người bệnh.

Có biết bao nhiêu bác sĩ một ngày ngủ không quá 5 giờ đồng hồ. Cơm ăn không đúng giờ, mỗi ngày họ phải đối diện với biết bao nhiêu căng thẳng, khó khăn trong công việc khi đối diện với những ca bệnh khó khăn, căng thẳng.

Trên con đường thành công không khi nào có những dấu chân của những người lười biếng, hèn nhát. Vì vậy, để tiến hành được ước mơ của tôi chúng ta cần phải nỗ lực vượt khó, khi thất bại thì phải kiên định đứng lên, bởi không tồn tại sự thành công nào đến một cách dễ dàng cả.

Và ước mơ trở thành một vị bác sĩ giỏi cứu chữa bệnh cho những bệnh nhân nghèo của em sẽ còn mãi. Nó đó là mục tiêu để em học tập, cố gắng trên con đường chinh phục đỉnh cao tri thức của tôi. Dù em biết rằng mỗi chúng ta đừng chinh phục mọi thứ vì thành công mà hãy chinh phục khó khăn để trở thành người có ích cho xã hội. Em cũng muốn mình sẽ trở thành một người có ích.

Bài làm xem thêm số 2

Trong cuộc sống, ai cũng ấp ủ những giấc mơ cho riêng mình. Bản thân em cũng đều có nhiều mong muốn nhưng có lẽ điều mà em mơ ước muốn được tiến hành nhất đó là trở thành một bác sĩ giống người bố vĩ đại của tôi. Em đang cố gắng hết sức để rất có thể biến những gì em đang nghĩ trở thành thực sự.

Kể về ước mơ của em

Hồi nhỏ, em đã được nghe mẹ kể về công việc của bố. Muốn trở thành bác sĩ thì cần phải có rất nhiều yếu tố: lòng nhân ái, sự nhanh nhạy, thông minh, khéo léo, tỉ mỉ và ân cần. Người ta thường nói: “Lương y như từ mẫu”. Mẹ em nói đã là bác sĩ thì phải yêu thương bệnh nhân như người thân ruột thịt, dốc hết công sức để chữa trị cho họ. Ngoài ra, còn phải linh hoạt, từ cách ứng xử với bệnh nhân và gia đình bệnh nhân đến việc cấp cứu cho bệnh nhân, phải nhanh gọn kịp thời. Khi chăm sóc cho người bệnh thì phải chu đáo, cẩn trọng làm sao để họ cảm thấy thoải mái nhất, ít đau đớn nhất. Khi nghe mẹ kể như vậy, lúc đầu em thấy cực kì sợ nghề bác sĩ. Em thầm nghĩ: “Trời ơi! Làm bác sĩ vất vả vậy bố làm làm gì vậy nhỉ? Bao nhiêu công việc nhàn nhã, lương cao hơn cơ mà?” Nhưng có một lần, bà ngoại em lên cơn đau tim, phải cấp cứu trong bệnh viện và phẫu thuật liền 4 tiếng đồng hồ. Em rất sợ hãi và lo lắng, em sợ sẽ mất bà mãi mãi. Nhưng thật may mắn làm sao, bố và những cô chú đã mang bà quay quay về với em. Em đã khóc rất nhiều, và kể từ ngày hôm đó em đã quyết tâm để trở thành một bác sĩ chữa bệnh cứu người. Em sẽ không để cho bất kể người thân yêu nào của tôi bị những căn bệnh quái ác hành hạ. Sau hôm ấy, em hỏi bố rất nhiều thứ, khiến bố chóng cả mặt. sau cuối bố chỉ nói với em đúng một câu: “Nếu con muốn trở thành bác sĩ thì cần rèn luyện đạo đức từ nhỏ, hãy yêu thương mọi người xung quanh và phải thật mạnh mẽ, nhớ rằng chăm học nữa nhé!”. Câu nói ấy đã truyền động lực cho em rất nhiều.

Em mong rằng ước mơ được làm bác sĩ của em sẽ thành hiện thực. Dù còn rất nhiều khó khăn, nhưng em tin với lòng quyết tâm của tôi, không gì là không thể.

Bài làm xem thêm số 3

Con người sinh ra trên đời ai cũng đều có những ước mơ cho riêng mình, và em cũng vậy, em luôn nuôi dưỡng trong mình những ước mơ, tuy nhỏ nhưng đối với em nó cực kì có ý nghĩa sâu sắc. Em cũng biết ở cuộc sống thực không thể xuất hiện bà Tiên, ông Bụt, không tồn tại một sức mạnh siêu nhiên nào rất có thể giúp em tiến hành được những giấc mơ đó nên em nghe lời cha mẹ, thầy cô ra sức học hành, phấn đấu để tự mình tiến hành được ước mơ của riêng mình. Em có nhiều ước mơ lắm, nhưng ước mơ lớn nhất của em đó là rất có thể trở thành một bác sĩ.

Trong tiềm thức của em thì bác sĩ là một người cực kì vĩ đại, vì bác sĩ đó là người chữa trị cho toàn bộ mọi người khi bị ốm đau, bệnh tật. Mọi người ai cũng sẽ bị ốm nhưng chỉ việc phải có bác sĩ thì căn bệnh sẽ được chữa khỏi tức thì. Em thấy nghề bác sĩ thật kì diệu, đã từng em bị ốm nặng, ho nhiều, người thì rất khó chịu. cha mẹ đã đưa em đi đến bác sĩ, sau khi được bác sĩ thăm khám và cho uống thuốc thì em đã đỡ rất nhiều, không hề khó chịu như trước đó nữa, vài ngày sau thì em đã khỏi ốm. Vì vậy mà em thấy những người bác sĩ như những ông Tiên trong truyện cổ tích vậy, dùng phép màu mang lại hạnh phúc cho những người gặp khó khăn.

Mẹ em nói “Lương y như từ mẫu”, lúc đầu em không hiểu lắm nhưng nay em đã hiểu, câu tục ngữ nhấn mạnh vai trò và đạo đức của người bác sĩ, đó đó là sự quan tâm, chăm sóc tận tình bệnh nhân như chính người mẹ của tôi vậy. Một lí do khác mà em muốn trở thành bác sĩ, đó đó là em muốn giúp đỡ cho những bạn, những bác, những cô nghèo nhưng không tồn tại tiền đi bệnh viện. Những người đó cực kì đáng thương vì dù bệnh nặng đến đâu cũng chỉ rất có thể tự mình cắn răng chịu đựng, không tồn tại tiền đi khám khiến cho bệnh tình ngày càng trở nặng hơn.

Em sẽ nỗ lực, cố gắng học tập thật tốt để rất có thể trở thành một người bác sĩ giỏi. Khi đã có đủ năng lực thì em sẽ giúp cho mọi người chữa bệnh, giảm đi những đau đớn cho họ và khiến cho cuộc sống của con người thêm phần tươi sáng, hạnh phúc hơn. Để tiến hành được ước mơ của tôi sẽ phải trải qua rất nhiều khó khăn nhưng khi còn có mơ ước thì em sẽ cố gắng tiến hành đến cùng.

Bài làm xem thêm số 4

Ngày còn nhỏ, mỗi khoảnh khắc, mỗi sự kiện mà tôi trải qua tôi lại vẽ ra cho mình thêm một ước mơ. Lúc trước, khi xem xong một bộ phim phim hoạt hình, tôi đã ước giá mà một phép màu nào đó xảy ra, tôi rất có thể trở thành cô tiên bé nhỏ ban hạnh phúc cho mọi người. Hay có những lúc tôi đã từng ước, bản thân trở thành siêu anh hùng với sức mạnh siêu nhiên để rất có thể giải cứu toàn cầu. Khi tôi nhìn vào ba mẹ mình, ăn vận quần áo gọn gàng, sạch đẹp để chuẩn bị đi làm, tôi đã ước cho bản thân lớn thật nhanh, để rất có thể mặc những bộ quần áo đẹp, đi trên những đôi guốc cao, bản thân rất có thể thoải mái làm những điều mình thích mà không bị ba mẹ cấm cản, hay cằn nhằn…. Và cũng không ít lần, tôi đã vẽ ra cho mình một tương lai với đủ thứ nghề nghiệp muốn làm: Một cô giáo dịu hiền như mẹ? hay khoác trên mình bộ cảnh phục màu xanh như ba?… Đến lúc này nghĩ lại, những suy nghĩ ngày ấy của tôi thật ngây ngô và trong sáng, nhưng nó là cả một vùng trời tuổi thơ đáng nhớ.

Còn lúc này thì sao? Ước mơ của tôi là gì? vẫn tồn tại đấy vẹn nguyên hay đã có sự thay đổi?

Để tôi kể cho những bạn nghe một mẩu truyện. Ngày còn học tiểu học, tôi có một cô bạn chơi rất thân, cùng nhau đi học, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau nói về những ước mơ mà cả hai ấp ủ. Nhưng rồi một ngày, biến cố lớn đã xảy ra với cô nàng ấy. Mẹ bạn ấy đột ngột qua đời vì mắc bệnh ung thư, những bác sĩ lúc bấy giờ đã không thể kịp thời cứu chữa. Và cứ thế, Thần Chết lạnh lùng mang mẹ của bạn tôi đi. Đối với cùng một đứa trẻ như vậy, thì đây rất có thể xem là một cú sốc lớn trong cuộc đời. Sau cái ngày định mệnh ấy, bạn tôi suy sụp hẳn về tinh thần, ít nói hơn, sống khép mình hơn với bè bạn và toàn cầu. Chứng kiến từ đầu tới cuối mẩu truyện này, lúc bấy giờ tôi đã nảy ra một suy nghĩ rằng: “Giá mà lúc ấy, bác sĩ kịp thời cứu chữa thì có phải, mẹ của bạn ấy vẫn tồn tại đấy sống hay không?” , “Bác sĩ rất có thể cứu được người bệnh, không những rất có thể giúp họ thoát khỏi vòng tay tử thần, mà còn rất có thể cứu được cả một gia đình, cả một xã hội”… “Vậy tại sao mình lại không nỗ lực để trở thành một bác sĩ?”. Và rồi cái ước mơ đó cứ lớn dần lên theo năm tháng. Tôi không dám chắc bản thân mình rất có thể thành công hay không. Nhưng chắc chắn một điều rằng, để tiến hành được ước mơ đó, tôi sẽ cố gắng hết mình, ngày càng trau dồi bản thân hơn nữa. chỉ việc nghĩ đến nụ cười rạng rỡ của bệnh nhân được chữa trị thôi mà tôi đã cảm thấy mình như được tiếp thêm năng lượng.

À, cũng nói thêm với những bạn! Sau cái ngày hôm đấy – cái ngày mà tiễn mẹ bạn tôi lên đường, tôi đã trở về và lao vào vòng tay ba mẹ mà khóc nấc. Cũng không hiểu vì sao, chỉ biết rằng lúc ấy tôi đã ước thời gian chậm lại, để tôi rất có thể được ở mãi bên cạnh ba mẹ, gia đình, cùng nhau ăn bữa cơm, kể cho nhau nghe về những vui buồn của cả một ngày làm việc mệt mỏi. Bão tố Hình như dừng ngay sau cánh cửa!

Giờ nghĩ lại, nếu có người hỏi ước mơ của bạn là gì? Tôi sẽ không ngần ngại mà reply rằng: Ước mơ của tôi đó là gia đình và bác sĩ.

Bài làm xem thêm số 5

Sống trong cuộc đời này hẳn người nào cũng sẽ có ước mơ cho riêng mình và có ước mơ con người ta mới rất có thể phấn đấu và cố gắng hết mình cho ước mơ đó. Em cũng thế, em cũng đều có ước mơ cho mình và từ đó em luôn cố gắng học thật tốt để từng bước chạm đến ước mơ trở thành bác sĩ của em.

Em mơ ước rất có thể trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho người thân và những người không may bị mắc bệnh, đồng thời còn giúp cho cả người nghèo nữa. Em ngày ngày cũng đang cố gắng phấn đấu để rất có thể biến ước mơ thành hiện thực bằng phương pháp học thật tốt. Mặc dù em biết được để trở thành bác sĩ con người ta phải cố gắng rất nhiều, học tốt và phải hiểu sâu nữa chứ không những vì thành tích. từng ngày đi học, có những lúc mệt mỏi, chán chường em cũng muốn bỏ toàn bộ thế nhưng nghĩ về ước mơ của tôi lâu nay nay em mới thực sự được vực dậy bằng một động lực vô hình. toàn bộ như khiến cho em quên hết đi mệt mỏi và tiếp tục bắt tay vào cho việc học tốt, để ngày một biến ước mơ của em thành hiện thực đẹp đẽ nhất. Em sẽ cố gắng học tốt, đồng thời không quên giúp đỡ cha mẹ việc nhà. Luôn lấy ước mơ của tôi ra để định hướng cho mọi hành động, mục tiêu. Em tin chắc chắn em sẽ đạt được ước mơ nếu như mình không ngừng nỗ lực và cố gắng.

Kể về ước mơ làm chú công an

Bài làm xem thêm mẫu 1

Tuổi thơ của chúng ta, ai cũng đều có những ước mơ, những dự định sau này, lớn lên sẽ làm gì phải không những bạn? Hôm nay, mình sẽ nói về những dự định, công việc mà mình mơ ước để những bạn cùng biết nhé!

Ngày nào đi học, mình cũng đi ngang qua ngã năm gần nhà. Nơi ấy, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm, mình thường thấy một chú công an giao thông đứng ngay ở giao lộ không ngừng điều khiển cho xe cộ lưu thông. Đó là một thanh niên có dáng người to lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt trong sáng nhanh nhẹn. Chú đứng đó, ngày nào cũng như ngày nào tại vòng xoay ngã năm như một vị chỉ huy oai vệ. Miệng cầm còi, hai cánh tay thay mệnh lệnh, đưa lên hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe cộ cứ như thế dừng lại, tuôn đi một cách trật tự nề nếp.

Thỉnh thoảng có một vài chiếc honda đậu chớm quá vạch sơn trắng, nhô lên lân đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại. Tức thì những chiếc xe ấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như những cậu học viên vâng lời thầy dạy. Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, không thiên vị một người nào.

Có một lần, ba cô nàng ngồi trên một chiếc xe máy vù tới ngã năm nhấn ga, bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên lề. Chú công an giao thông liền giơ tay ra hiệu, miệng tuýt còi, ra lệnh dừng lại. Chiếc xe tấp vào lề. Cả ba cô nàng ngượng ngùng nói lời xin lỗi. Chú công an giao thông nghiêm nghị chỉ những lỗi sai cho những cô nàng rồi từ từ rút biên lai thu phạt. Đưa tờ biên lai cho những cô, chú còn dặn thêm: “Lần sau những cô cẩn trọng tiến hành đúng luật giao thông. lúc này, một cô nàng nhảy xuống đón ô-tô buýt, không được chở ba”. Lời nói nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát. cô nàng cầm lái thật bất đắc dĩ ngoái lại nói với cô bạn ngồi sau cùng: “Cậu đứng đợi mình ở đây, mình sẽ quay lại đón cậu”, rồi chu cái miệng về phía chú công an giao thông đang quay lưng về phía ngã năm lẩm bẩm điều gì đó không rõ, nhấn ga cho xe vù đi. Cứ thế chú lại tiếp tục điều khiển dòng người và xe cộ lưu thông được thuận lợi, không khi nào có tai nạn giao thông xảy ra ở giao lộ này.

những bạn ạ! Mình rất cảm phục phong thái làm việc của chú vừa có tình lại vừa có lý. Mình mơ ước sau này lớn lên mình sẽ đi làm công an giao thông giữ gìn an ninh trật tự cho đường phố. Một công việc vất vả nhưng cực kì thú vị, oai vệ như một người chỉ huy.

Bài làm xem thêm mẫu 2

trong những chúng ta ai cũng đều có những dự định hoặc ước mơ riêng mà bản thân vẫn chưa từng nói ra, hôm nay mình sẽ kể cho những bạn cùng nghe ước mơ của tôi đó là trở thành chiến sỹ công an.

Trên con đường đến trường, ngày nào em cũng gặp những chiến sĩ công an đang làm nhiệm vụ ở những ngã tư hoặc cột đèn đỏ., điều khiển cho xe lưu thông và nhiệm vụ phân luồng xe cộ. Chú cảnh sát giao thông không đảm bảo lắm, nước da hơi ngăm đen, nhanh nhẹn trong cử chỉ và hành động. Dù nắng hay mưa chú vẫn đứng làm nhiệm vụ. Miệng thổi còi, phối hợp với hai cánh tay đưa ra những tín lệnh riêng. Cứ như vậy dòng xe cộ đông đúc đi theo trật tự ngăn nắp mà không tồn tại bất kỳ sự cố nào xảy ra.

Nhìn chú cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ em cảm thấy rất thích, mặc dù có vất vả, mệt nhọc nhưng được hướng dẫn cho mọi người giúp giao thông thuận lợi đó là thú vui. Ai cũng bảo cảnh sát giao thông khổ lắm, nguy hiểm, nhưng em vẫn kiên quyết giữ vững ước mơ mà mình đã ấp ủ lâu nay nay. Công việc nào trong cuộc sống cũng sẽ có rủi ro, bất trắc không tồn tại công việc nào là nhàn nhã cả.

Em đã kể về ước mơ của tôi với mọi người, em cũng biết rằng nếu muốn ước mơ thành thực sự cần trau dồi kiến thức và kỹ năng, nhân phẩm. Ngay từ lúc này em đang cố gắng học tốt thật giỏi, rèn luyện đạo đức phấn đấu một ngày nào đó trở thành người chiến sỹ công an.

Kể về ước mơ làm nữ cảnh sát

Ai cũng mang trong mình một trái tim nóng. Ở đó chứa những hoài bão, những ước mơ cho tương tai sau này. Em cũng vậy! Em mơ ước sau này trở thành một nữ cảnh sát để bảo vệ cho cuộc sống của mọi người bình yên.

Ước mơ của em đã được nung nấu từ năm em còn lớp 2. Còn nhớ hôm đó, khi mẹ đón em đi học về, bỗng nghe tiếng kêu thất thanh của một bác đi đường: “cứu với…. cướp….cướp….!”. Liền sau đó, có một chú cảnh sát rượt theo tên cướp. Sau một lúc chống cự, tên cướp đã bị chú cảnh sát tóm gọn và đưa về đồn. Trên trán chú, mồ hôi lăn dài, nhưng không vì thế mà chú chểnh mảng công việc đang tiến hành. Nét nghiêm nghị hiện hữu trên không mặt chữ điền. Túi xách của cô đi đường may mắn được tìm lại và không mất mát gì. Cô cảm ơn chú cảnh sát rối rít và vui vẻ về đồn để lấy lời khai. Từ hôm đó, em luôn ước ao mình lớn thật nhanh để rất có thể trở thành nữ cảnh sát, bắt hết những tên cướp, bảo vệ sự bình yên cho mọi người.

Mọi người vẫn bảo, làm cảnh sát khổ lắm, lại nguy hiểm, lại là con gái nữa thì lại càng khó khăn. Nhưng em vẫn kiên quyết giữ vững ước mơ của tôi. Công việc nào cũng sẽ phải gặp rủi ro, bất trắc. không tồn tại công việc nào là nhàn nhã, an toàn hết cả. chỉ việc phải có niềm say mê, yêu thích công việc của tôi, em tin mình rất có thể làm được. Em kể về ước mơ của tôi với mẹ, mẹ em cười bảo: “muốn ước mơ trở thành hiện thực, con phải cố gắng học tập hơn nữa. không những trau dồi kiến thức và kỹ năng, nhân phẩm cũng cực kì quan trọng. Là một cảnh sát, phải ghi nhận làm gương cho nhân dân học theo nữa”. Nghe lời mẹ, ước mơ của em như được chắp thêm đôi cánh mới. Mẹ đã mở ra con đường và em sẽ cố gắng tiến hành nó để con đường trở thành nữ cảnh sát giỏi không hề xa nữa.

Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, luôn là một đứa con ngoan, trò giỏi để tiến hành ước mơ lâu nay nay em ấp ủ.

Kể về ước mơ làm nhà văn

Mỗi người đều có một ước mơ của tôi, người thì ước làm chú bộ đội, người ước làm cô giáo, người ước làm phi công. Và em cũng đều có ước mơ của tôi. Ước mơ của em đó là trở thành nhà văn.

Khi em kể cho mọi người về ước mơ này, nhiều người cho rằng em là người thật lãng mạn. Làm nhà văn thì sẽ phải có tâm hồn lãng mạn, biết quan sát, sống tình cảm, chan hòa với mọi người. Từ bé em đã đọc sách của chú Nguyễn Nhật Ánh, chú ấy viết rất hay, em bị lôi cuốn bởi cách viết giản dị nhưng tình cảm của chú ấy.

Sau này em cũng muốn trở thành một nhà văn, rất có thể được đi đến rất nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, thăm quan nhiều nơi và rất có thể bắt đầu viết. Có lẽ khi đó cảm xúc sẽ rất nhiều và em sẽ có tác phẩm hay. Nếu được làm nhà văn thì em sẽ thành người nổi tiếng, được nhiều người biết đến, em sẽ có những cuốn sách của riêng mình, rất có thể mang đi khoe mọi người về sản phẩm của em.

Vì ước mơ muốn làm nhà văn nên từ lúc này em phải đọc thật nhiều, viết thật nhiều thì sau này mới rất có thể viết tốt được. Em rất ngưỡng mộ những nhà văn, nhà thơ vì họ có một đời sống tinh thần rất phong phú. Họ làm đẹp cho đời bằng những trang viết, và em cũng muốn trở thành những người như vậy.

Em thích tự do, thích bay nhảy nên em không thích những việc phải ngồi một chỗ. Em nghĩ làm nhà văn phải đi nhiều, sống nhiều thì mới có những tác phẩm hay và ý nghĩa sâu sắc. Em sẽ cố gắng thật nhiều để rất có thể đạt được ước mơ của tôi.

Dù con đường mà em đi còn rất dài nhưng em nghĩ nếu mỗi người có ước mơ, biết cố gắng và phấn đấu thì chắc chắn sẽ làm được. Em muốn viết những cuốn sách về gia đình, tình bạn, tình yêu, cuộc sống. Em sẽ dành tặng ba, tặng mẹ vì họ là những người sẽ luôn bên cạnh em, động viên cố gắng em học tập thật tốt.

Em sẽ cố gắng để đạt được ước mơ ấy.

Kể về ước mơ làm cô giáo

Bài làm xem thêm số 1

chắc rằng khi còn nhỏ mỗi người đều có cho mình những ước mơ. Những ước mơ dù lớn hay nhỏ thì nó cũng giúp cho chúng ta có mục đích sống đẹp đẽ hơn, biết cố gắng hơn mỗi ngày để rất có thể đạt được ước mơ của tôi. Em cũng đều có một ước mơ và ước mơ của em đó đó là được trở thành Bác sĩ.

Em không nhớ ước mơ của em được nhen nhóm từ khi nào. Chỉ nhớ là lúc còn rất nhỏ khi mẹ hỏi em lớn lên muốn làm nghề gì, em đã reply mẹ rằng em muốn làm bác sĩ. Lúc ấy, em vẫn tồn tại đấy ngọng líu ngọng lô. Mặc dù mẹ làm giáo viên, bố là công nhân, trong gia đình em cũng không tồn tại ai làm bác sĩ cả nhưng em vẫn luôn nuôi ước mơ ấy cho tới lúc này vẫn vẫn chưa một lần thay đổi.

Nghề bác sĩ theo như em biết là làm ở trong bệnh viện và khi đi làm thì mọi người thường mặc một chiếc áo white color gọi là áo bờ – lu. Một trong những lý do em thích nghề bác sĩ đó là vì công việc này hết sức cao quý. Nếu như giáo viên là nghề trồng người thì bác sĩ đó là nghề cứu người. Phải học rất nhiều và học liên tục mới rất có thể trở thành một vị bác sĩ thực thụ, tài giỏi. Trong những bộ phim em từng xem, nghề bác sĩ vất vả lắm. Có những khi đang đêm ngủ, chỉ việc một cú Smartphone là phải dậy tới bệnh viện ngay. Có những ca cấp cứu nặng, có khi bác sĩ phải ở trong phòng cấp cứu nhiều giờ đồng hồ liền. Việc cấp cứu đâu phải đơn giản. Đó là công việc giành giật lại sự sống cho bệnh nhân. Nếu như trường hợp của bệnh nhân không thể cứu chữa được nữa thì có lẽ bác sĩ cũng sẽ đau khổ như người nhà bệnh nhân vậy. Nghĩ đến đó, em lại thấy bản thân mình phải cố gắng nhiều để trở thành vị bác sĩ giỏi và rất có thể chữa được cho nhiều bệnh nhân nhất rất có thể.

Một phần em muốn trở thành bác sĩ là chính vì bố em thường xuyên bị đau lưng. Mặc dù còn trẻ nhưng vì tính chất công việc phải ngồi nhiều nên vùng thắt lưng của bố bị đau. Có những khi đang ngồi mà đứng lên bố cũng kêu đau. Ngày nghỉ, bố thường nằm một chỗ, không phải vì bố lười mà chính vì lưng của bố bị đau nên rất khó khăn trong việc đi lại. Em muốn trở thành bác sĩ để chữa cho bố. Bố em tiếc tiền lắm, chẳng chịu đi bệnh viện. Nếu trở thành bác sĩ em rất có thể tự mình chăm sóc cho cha mẹ mỗi ngày.

Cứ nghĩ đến ước mơ của tôi là em lại tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn thế nữa nữa, học giỏi hơn nữa. Nhất định một ngày không xa em sẽ trở thành bác sĩ cứu chữa được nhiều bệnh nhân.

Bài làm xem thêm số 2

Ai cũng đều có ước mơ và mỗi người lại có những mơ ước không giống nhau, có người ước mơ về cuộc sống sau này, ước mơ về nghề nghiệp về sự việc sở hữu một chiếc gì đó. Còn đối với em từ ngày còn bé em luôn ước mơ trở thành một bác sĩ.
Ước mơ đâu phải tự nhiên mà có, nó có khi bắt nguồn từ một điều gì đó trong thực tại cuộc sống. Nếu ai đó sống trong hoàn cảnh túng thiếu, họ sẽ ước mơ có cuộc sống khá giả, có nhiều tiền. Ai đó có niềm yêu thích đối với cùng một thần tượng nổi tiếng nào đó có lẽ họ ước mơ được gặp người đó một lần trong đời… Đối với em thì ước mơ làm bác sĩ cũng vậy, cũng xuất phát từ thực tại cuộc sống mà em trải qua.

Em sinh ra và lớn lên ở một vùng núi cao phía Bắc còn nghèo khổ và lỗi thời. Chính vì ở vùng sâu vùng xa, trình độ văn hóa, dân trí còn thấp nên những hiểu biết về y học vẫn chưa được nhiều. Cả một vùng rộng lớn với mấy trăm hộ gia đình nhưng duy chỉ có một chiếc trạm y tế lụp xụp và bác sĩ, y tá thì chỉ có vài người. Cứu mỗi mùa mưa lũ tới là bản làng em lại có nhiều người bị mắc những bệnh không giống nhau. Trạm y tế mùa này vừa đông đúc bệnh nhân vừa chật chội vì cơ sở vật chất còn vẫn chưa đáp ứng.

Nhớ năm đó khi em học lớp hai, vào đúng lúc vùng em đang xảy ra liên tiếp bệnh sốt vi rút. Trạm y tế đã sớm chật cứng người và còn nhiều người phải nằm điều trị tận nhà. May mắn thay cả bảy người nhà em đều không bị bệnh dịch đó. Ấy vậy mà vào một buổi chiều, cha mẹ em đi rừng thì mẹ bị ngã và gãy chân. Khi ấy bố cõng mẹ từ rừng về đi qua nhà và em liền chạy theo đến trạm y tế. Khi đó toàn bộ những bác sĩ, y tá đều đang bận rộn với những bệnh nhân đang phải điều trị bệnh sốt vi rút, còn mẹ em thì khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi rơi tí tách. Khi đó có một chiếc xe ô tô dừng ở trước cổng và có rất nhiều người xuống xe, Trong số đó có khoảng bảy tám người mặc áo bác sĩ trắng. Khi ấy em những tưởng họ đó là những thiên thần được thượng đế ban xuống cứu giúp dân làng.

Trước tình cảnh của trạm thì những bác sĩ mới đến nhanh gọn giới thiệu sơ qua và bắt tay vào việc cứu chữa, hỗ trợ những bác sĩ. Mẹ của em thì nhanh gọn được khám và bó bột. Khi ấy một ý nghĩ nhen nhóm trong đầu của em đó là sau này khi em lớn lên cũng sẽ trở thành bác sĩ để cứu chữa cho mọi người, đặc biệt là người dân làng em.

Em rất tỉ mỉ quan sát từng việc làm của những bác sĩ, y tá và khi nhìn thấy sự biết ơn trong mắt người bệnh cũng như những người dân ốm yếu trở thành khỏe mạnh hơn em càng thêm quyết tâm muốn tiến hành ước mơ trở thành bác sĩ trong tương lai.

Bài làm xem thêm số 3

Hôm nay là tiết học tập làm văn, cô giáo lên lớp và bắt đầu viết đề bài lên bảng. Đề bài là kể về ước mơ của em.

Em rất thích thú với đề bài này, những bạn lần lượt đứng lên kể. Bạn thì ước được làm bác sĩ, bạn thì làm ca sĩ, còn bạn nữa thì làm phi hành gia. Tới lượt em, em bảo em muốn làm cô giáo. Cô em ngạc nhiên hỏi vì sao. Em bảo em cũng muốn được như cô, được làm người mẹ hiền thứ hai của những bạn học trò, muốn dạy những bạn cách làm người đúng mực, lễ phép, sau đó mới dạy chữ.

Cô giáo cười và động viên em cố lên. Em tự hứa với lòng rằng “khi lớn lên em nhất định làm một cô giáo tốt bụng, luôn yêu thương học trò của tôi.

Bài làm xem thêm số 4

Lớn lên em sẽ làm gì? Hiện tại thì chính bản thân em cũng vẫn chưa thể reply được, nhưng trong thâm tâm em rất thích hình ảnh cô giáo trẻ đứng lớp, trước những con mắt ngây thơ của những em học viên bé xíu.

ai đó đã cho em ước mơ ấy nhỉ? Hằng ngày trên đường đến trường em đã từng gặp những em bé rất dễ dàng thương nên từ đó em rất thích làm cô nuôi dạy trẻ. Tối tối em lại hình dung cảnh em làm cô giáo và rồi ước mơ đó đã đưa em vào một giấc mơ. Em hiện ra trước cổng trường Măng Non với chiếc áo dài hồng tha thướt. Đi vào sân trường em thấy những bé đang chơi đùa. Lớp do em dạy những bé đang quét lớp, thấy em vào vội khoanh tay lại:

– Chào cô mới đến ạ!

– Chúng con chào cô ạ!

– những con ngoan quá! Cô chào những con nhé! – Em đáp lại.

– Khi tiếng kẻng báo giờ vào học, những bé sắp hàng ngay ngắn rồi từ từ vào lớp và ngồi đúng vị trí đã quy định.

Đầu giờ học em sẽ cho những tổ trưởng kiểm tra bàn tay của những bạn trong tổ, rồi em sẽ dạy cho những bé hát, những bài hát ngây thơ, hồn nhiên, dễ mến. Giọng hát trong trẻo, lại pha vào đó giọng ngọng nghịu vui vui. Sau khi những bạn học viên hát tập thể xong, em nói: “những con nào tình nguyện là ca sĩ nhỏ nào?”. Vừa nói xong, em thấy có nhiều bàn tay bé xíu giơ lên “Thưa cô nàng!”. “những bé nhớ cô dặn gì không nào? Không được nói ồn ào như thế nghen”.

A! Cô mời tổ trưởng bỏ “Bướm vàng” nào?

– Xòe bàn tay trông thật xinh…

Bé tổ trưởng vừa nghiêng đầu vừa xòe tay hát véo von trông thật là xinh.

– Bạn hát hay quá những con! những con hãy vỗ tay khen bạn đi nào!

từng ngày em sẽ cố gắng dạy những bé: ngoan, biết lễ phép với người lớn tuổi, biết thương yêu bè bạn. những bé phải giữ dọn dẹp vệ sinh, không được làm nũng mẹ. Khi ba đọc báo thì phải rót nước mời ba đó mới là đứa con ngoan. Em hỏi: “Bé nào chịu như vậy?”.

toàn bộ những cánh tay đều giơ lên, tức là những bé đã đồng ý. vào cuối tuần bé nào ngoan sẽ được cắm cờ…

Tiếng chuông reo vang báo hiệu hết giờ, em cho những bé ra chơi, bé nào cũng nói: “Mình sẽ làm y như lời cô dặn để mình được cờ”.

Bỗng em giật mình thức dậy thì trời đã sáng, em liền ra khỏi giường để sửa soạn đi học. Chợt nhớ lại giấc mơ vừa mới qua, em thấy ngồ ngộ, mắc cỡ nhưng lòng em cảm thấy vui vui. Ước gì giấc mơ ấy sẽ trở thành hiện thực.

Kể về ước mơ làm ca sĩ

Ai cũng đều có ước mơ cho riêng mình. Biết ước mơ là một điều thật hạnh phúc. Nhưng theo đuổi ước mơ để nó trở thành hiện thực còn đáng trân trọng hơn. Tôi cũng đều có ước mơ cho riêng mình: ước mơ trở thành ca sĩ. Có lẽ niềm đam mê ấy trong tôi chẳng khi nào tắt.

Từ khi còn nhỏ,tôi đã được xem trên vô tuyến rất nhiều những chương trình văn nghệ. Tôi cảm thấy thật thích thú khi nghĩ đến việc được đứng trên sân khấu. Đó là một nơi rộng rãi, tuyệt đẹp khi được trang trí hoa văn, màu sắc, rực rỡ những ánh đèn pha màu làm nổi trội lên người biểu diễn. Họ được khoác trên mình những bộ cánh lộng lẫy, đẹp đẽ. Tiếng ca của họ ngân lên, lúc trầm, lúc bổng làm cho mọi người phải lặng yên lắng nghe, ngước nhìn và dành tặng họ những tràng pháo tay tán thưởng. Chính khoảnh khắc ấy khiến tôi lần thứ nhất mơ ước về nghề ca sĩ.

Sau này, khi lớn hơn, tôi làm rõ hơn về nghề này. Như bao nghề khác, nó chẳng hào nhoáng như tôi đã từng nghĩ. Người ca sĩ cũng phải làm việc vất vả, cực nhọc, luyện tập ngày đêm và phải được mọi người ủng hộ mới có được chỗ đứng trong lòng khán giả. Từng phút, từng giây trên sân khấu, họ đem tiếng hát của tôi mang lại thú vui cho mọi người. Dù khó khăn, vất vả nhưng càng biết thêm về nghề này, tôi càng yêu nó hơn. Tôi yêu nghề không chính vì nó nổi tiếng, nhiều tiền, sang trọng mà là vì tôi thích được cất giọng lên góp vui cho cuộc sống. Và rồi khán giả sẽ lắng nghe và theo dõi tôi. Mỗi khi nghĩ đến đó, tôi cảm thấy hạnh phúc cực kì.

Ước mơ của tôi tuy khó tiến hành nhưng môi trường học tập này luôn tạo điều kiện cho tôi. Mỗi tuần tôi đều đi sinh hoạt câu lạc bộ Âm nhạc và được những thầy cô chỉ bảo nhẹ nhàng, tận tình từng nốt nhạc, khúc hát. Đó như một chiếc đà giúp tôi tiến hành ước mơ này. Bên cạnh đó, tôi còn có gia đình, thầy cô động viên. Tập hát là một môn văn thể mỹ, vì thế nó sẽ chiếm một phần thời gian học tập của tôi. Nhưng cha mẹ vẫn ủng hộ tôi. Khi tôi đi biểu diễn, cha mẹ đi cùng và xem tôi diễn. Những lúc ấy, tôi thấy ấm cúng cực kì. Tôi không hề run nữa, mà tự tin hơn hẳn. Cả cô giáo tôi cũng vậy. Tuy đi văn nghệ sẽ làm gián đoạn đến những tiết học chính khóa. Vậy mà cô lại tin tưởng tôi rất có thể hoàn thành tốt cả hai công việc và sẵn sàng để tôi tham gia tập luyện. Tôi có cảm giác, niềm đam mê ấy không những của riêng tôi, mà còn là của người thân tôi nữa vậy.

Có đôi lúc, tôi mường tượng đến khi ước mơ của tôi trở thành thực sự. Và ngay thời điểm này, ở chính sân khấu của ngôi trường Trần Văn Ơn đây, tôi biểu diễn phục vụ những bạn. Nhìn xuống, tôi thấy khuôn mặt những bạn rạng rỡ, tươi tắn, thích thú cực kì. Hình như những mệt mỏi, căng thẳng trong học tập của những bạn biến mất. Và rồi khi lớn, đứng trên một sân khấu hoành tráng, tôi sẽ đem tiếng hát của tôi xua tan đi những bộn bề, phiền muộn hằng ngày của những người luôn đầu tắt mặt tối, hết lòng vì công việc và giờ họ được thư giãn. Tiếng hát đó sẽ không những mang đến cho những thành phố sống động, sáng rực ánh đèn sân khấu, mà còn là vùng hải đảo xa xôi, miền núi hẻo lánh, hiểm trở, để giúp người dân nơi đây thêm lạc quan, vui vẻ hơn trong công việc. Tôi sung sướng làm sao khi được dùng tài năng của tôi giúp ích cho đời.

Trên con đường tiến hành ước mơ, tôi sẽ còn gặp nhiều trở ngại. Nhưng tôi tin chắc, cha mẹ, thầy cô và bè bạn luôn luôn ở bên giúp đỡ tôi. Và tôi sẽ tiếp tục phấn đấu, rèn luyện để một ngày không xa, ước mơ của tôi sẽ trở thành hiện thực hay dù chỉ là một thành công nho nhỏ.

Tôi nghĩ rằng, không những riêng tôi, mà cả bạn và toàn bộ mọi người đều có những ước mơ thật cao đẹp cho riêng mình. Hãy nung nấu, theo đuổi ước mơ đến cùng, rồi những bạn sẽ thành công. Thành công không phải là một ngôi sao sáng sáng rực trên bầu trời, mà là khi bạn đặt niềm tin và nỗ lực hết mình vào việc đó, tức là bạn đã thành công.

Kể về ước mơ làm họa sỹ

Ngay từ nhỏ em đã có ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành họa sỹ. Đó là niềm mơ ước mà em ấp ủ lâu nay nay.

Ngay từ khi đi học mẫu giáo hay cấp một, khi em nhìn thấy những bức tranh, những bức vẽ vẽ lại những khoảnh khắc đẹp, những chân dung của ai đó khiến em cảm thấy người tạo ra nó thật kỳ diệu và tài năng. Mỗi khi nhìn thấy một khoảnh khắc nào đẹp trong cuộc sống em đều muốn vẽ nó thành một bức tranh. Muốn biết những cảnh thực đó dưới ngòi bút, dưới bảng màu trong hội họa trông sẽ thế nào. Trong những môn học em đặc biệt thích thú với môn mỹ thuật. Từ nhỏ mỗi khi học môn tô màu của mẫu giáo thì em luôn chăm chú, cẩn trọng từng chút một để tô sao cho màu không lem ra phía bên ngoài. Thậm chí còn lấy giấy khác để bắt chước vẽ lại hình ảnh mà mình vừa tô. Lớn hơn, khi bước vào cấp một thì môn mỹ thuật là môn học mà em yêu thích nhất, dùng khá nhiều thời gian để luyện vẽ.

rất có thể nói, mới lúc đầu, cha mẹ em không không chắc chắn em có sở thích đặc biệt với hội họa. Những cuốn tạp chí, những cuốn sách có bài viết về hội họa hoặc có tranh ảnh minh họa em đều thích và sưu tập lại. từ những việc vẽ theo sách vở thì em bắt đầu vẽ những thứ em thấy trực tiếp ở phía bên ngoài. Bắt đầu với những bức chân dung vẽ cha mẹ, vẽ ông bà, sau đó là vẽ cả gia đình, vẽ ngôi nhà của chính em. Từ ấy em rất thích ngắm nhìn cảnh vật, con người xung quanh để lấy đó làm đề tài cho những bức vẽ của em. Mặc dù lúc đầu những bức tranh với nét vẽ còn non nớt và không được coi là đẹp được. Nhưng cô giáo thường hay khen ngợi em khiến em rất vui. Đặc biệt năm lớp hai em đã tham gia một cuộc thi vẽ về những điều gần gũi xung quanh ta do một tờ báo của thiếu nhi tổ chức. Em và mấy bạn trong lớp cùng rủ nhau tham gia và được cô giáo giúp gửi bài. Điều bất ngờ đó là khi em quên bẵng đi là mình đã tham gia bởi phải mất năm tháng mới có kết quả thì vào cuối học kỳ hai của năm lớp hai thì cô giáo có thông báo cho em rằng tác phẩm của em đã đạt được quán quân cuộc thi vẽ. Khi ấy em rất bất ngờ và vui mừng. Hơn nữa báo đó còn tổ chức trao phần thưởng ở trường của em. Khi em về báo tin cho mẹ, cha mẹ đã rất bất ngờ và vui mừng.

Khi cha mẹ biết em có sở thích về hội họa, cha mẹ đã không ngăn cấm em mà còn nói rằng nếu em không để sở thích làm tác động đến kết quả học tập của những môn khác thì năm em tốt nghiệp cấp một cha mẹ sẽ cho em học thêm một lớp năng khiếu về hội họa. Khi ấy em rất bất ngờ và vui mừng trước quyết định và sự ủng hộ của cha mẹ em và cũng đều có động lực hơn trong học tập cũng như trong việc theo đuổi mơ ước của tôi. Cũng từ khi em nhận được giải thì mỗi năm vào trong ngày sinh nhật của em cha mẹ lại sắm cho em rất nhiều những dụng cụ để vẽ tranh. Em cũng đều có nhiều thời gian để luyện vẽ để tiến hành ước mơ của tôi. Có những vào cuối tuần rảnh rỗi, cha mẹ lại đưa em đi đến một vài nơi có phong cảnh đẹp để cho em có thời điểm trải nghiệm, rồi đến những bảo tàng mỹ thuật, những cuộc triển lãm tranh. Đó là những dịp em cảm thấy vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất. Mỗi ngày em lại biết thêm được rất nhiều điều hay, thú vị trong nghệ thuật hội họa và càng yêu thêm nó hơn nữa. Ngoài ra em còn rất thích đọc những cuốn sách về hội họa, thích đọc truyện tranh và bắt chước vẽ theo những nhân vật trong truyện tranh. Mỗi khi có nhiều thời gian rảnh rỗi, nhất là vào những dịp nghỉ hè thì em lại vẽ và sáng tác những mẩu chuyện tranh ngắn, những bức vẽ hài hước và toàn bộ đều được cha mẹ em xem và cẩn trọng nhận xét, comment.

Ai trong đời cũng đều có những ước mơ, khát vọng và em cũng vậy. Cho dù tương lai em có trở thành họa sỹ hay không cũng không quá quan trọng, em chỉ biết rằng mình thích hội họa và ngay từ nhỏ mình đã cố gắng làm những điều để biến ước mơ thành hiện thực. Sau này dù ra sao thì cũng sẽ không hối hận.

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *